Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã qua hai năm.
Cục diện thiên hạ biến đổi xoay vần kì lạ, Hạ quốc và Tề quốc giằng co ngang sức, đều nhắm vào Phong quốc dồi dào, chỉ cần một bên có hành động trước lập tức nổi lên phong ba bão táp, vì thế cả hai đều thận trọng, không muốn làm ra những hành động thiếu suy nghĩ. Phong quốc lung lay sắp đổ cũng nhờ vậy mà tồn tại thêm được nửa năm.
Nhưng cuộc sống của dân chúng Phong quốc không hề tốt lên. Tân Hoàng đăng cơ chưa được hai năm, nhưng về độ xa xỉ so với Tiên hoàng chỉ có hơn chứ không kém, Tân Hoàng vừa lên ngôi đã hạ lệnh xây dựng lại cung điện, chém giết trung thần, trọng dụng nịnh thần. Hơn nữa gã là một kẻ dâm loạn, mỹ nữ hậu cung lên đến vạn người. Xem ra, dù quốc khố Phong quốc có dồi dào tới cỡ nào cũng không thể sánh kịp với tốc độ tiêu xài hoang phí của gã, chẳng mấy chốc quốc khố Phong quốc sẽ hoàn toàn trống rỗng.
Để lấp đầy quốc khố, gã bắt đầu gia tăng thu thuế của người dân. Ngoài ra, cứ hộ gia đình nào có con gái tầm 12 tuổi trở lên lại bị tuyển tú vào cung cho Tân hoàng chọn lựa. Người có thể toàn mạng đi ra từ cung cấm đã ít, mà mang được thân mình thuần khiết đi ra còn ít hơn.
Dân chúng Phong quốc khắp nơi kêu khóc lầm than. Mọi người lén bàn tán, nói Phong quốc sắp đến ngày diệt vong, nhưng Tân hoàng trong cung vẫn không cảnh tỉnh, chỉ mải mê ngày đêm trầm mình trong tửu sắc.
Trong khi đó, Tề quốc cũng có Tân hoàng, nhưng vừa đăng cơ ngài đã mang trên dưới trăm tên tham quan ra chém đầu, đồng thời miễn thuế cho dân ba năm, tiến hành khoa cử, tuyển người trẻ tuổi có tài vào triều phong quan chức.
Tân hoàng mới đúng là minh quân, thủ đoạn xử lý tham quan vô cùng quyết tuyệt tàn nhẫn, không hề lưu tình. Triệu Tử Duy trong mắt dân chúng có thể xem là minh quân trăm năm hiếm gặp. Tề quốc trong thời gian ngắn được sống trong cảnh hòa bình phồn thịnh.
Khi Tân hoàng của Tề quốc còn là Thái Tử, trong phủ của ngài có rất nhiều mỹ cơ, những mỹ cơ ấy đều được đưa vào cung và được phong danh phận.
Triệu Tử Duy trước lúc đăng cơ, đêm nào cũng có nữ nhân hầu hạ. Ngược lại bây giờ khi làm hoàng đế, sắc mặt hắn lại chẳng vui vẻ, ngoại trừ sủng hạnh các phi tử đã có từ trước, còn tuyệt nhiên không tuyển thêm bất cứ người nào. Việc này khiến triều thần lo lắng không thôi, chính cung hoàng hậu còn chưa lập, tứ phi vị thiếu tận ba người. Hoàng thượng trầm mê nữ sắc, quần thần tất nhiên lo lắng, nhưng nếu Hoàng thượng chỉ vùi đầu vào việc quốc gia đại sự mà không quan tâm hậu cung, thì càng khiến thần tử phải lo lắng hơn. Sau nhiều lần quần thần dâng tấu, Triệu Tử Duy đành chiêu cáo thiên hạ: Tuyển tú.
Công chúa Hạ quốc cũng không phải là dạng nữ tử ngày ngày chỉ biết thêu thùa ngắm hoa ngồi trong khuê phòng, nàng là người can đảm, quyết định đi theo hắn.
“Tỷ tỷ, ba tháng nữa Hậu cung lại có thêm người. Trong lòng muội thật khó bình tâm được, Hoàng Thượng sáng suốt vẫn luôn trải đều mưa móc trong hậu cung, nhưng tại sao trong hai năm qua tỷ muội ta mãi vẫn chưa có tin vui?” Lâm Thanh Nhã cau có. Thời gian hai năm dường như chẳng để lại chút dấu vết nào trên gương mặt nàng, ngược lại nàng ngày càng xinh đẹp quyến rũ động lòng người hơn.
Hiện giờ Lương Hân Hân là chưởng quản hậu cung, Lâm Thanh Nhã đã nghĩ mình nên nhanh chóng thực hiện mưu đồ quyến rũ Triệu Tử Duy, nhưng nay nghe nói hậu cung lại có thêm nhiều mỹ nữ khiến lòng nàng không nén được tức giận, khẩn trương.
Lương Hân Hân chớp mắt nhìn ra khóm hoa mẫu đơn nở rộ bên khung cửa sỗ, khẽ cười: “Chỉ có thể gặp không thể cầu, muội muội vẫn nên bình tâm lại. Hoàng thượng bắt buộc phải tuyển tú, hậu cung lại có thêm nhiều người, chúng ta nên lấy đó làm vui mừng mới phải.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
