Thời gian như ngừng trôi, không khí đông cứng lại, đặc quánh.
Trời và đất như hòa làm một cùng với cơn mưa to trút nước xuống.
Cách một khắc trước bầu trời còn nắng ấm, vậy mà chớp mắt đã có mưa to. Ông trời thật biết trêu đùa lòng người! Quang cảnh vốn đã hỗn độn nay còn thê thảm hơn. Gia Kiệt nhìn gương mặt tái nhợt của Nguyên Kỳ, khóe miệng và trong mắt ngập tràn sắc máu, y lập tức quỳ hai đầu gối xuống đất, hô to: “Chủ công, xin người hãy an táng cho Mộ Dung trắc phi!”
Từng hạt mưa nhỏ nhưng dày đặc rơi xuống tầm tã, vô tình tưới lên hai cỗ thi thể không thể phân rõ là ai.
Tất cả những sự việc vừa phát sinh như một cơn ác mộng nặng nề!
Nghe thấy tiếng hô của Gia Kiệt, tất cả mọi người đều nhìn về phía bóng lưng cô độc của Nguyên Kỳ.
Lâm Thiện Nhã đứng ở phía sau nên không nhìn thấy thần sắc của Nguyên Kỳ lúc này, thấy Gia Kiệt mở miệng thỉnh cầu, nàng bèn đi tới trước mặt Nguyên Kỳ, khi nàng thấy gương mặt tái nhợt lạnh lẽo của Nguyên Kỳ, bên khóe miệng trào ra vết máu, nàng lập tức sững người, đầu óc trống rỗng.
Nguyên Kỳ cúi đầu nhìn hai cỗ thi thể, lửa thiêu quá nghiêm trọng khiến dung mạo của họ không còn nhìn rõ được nữa.
“Chủ công.” Gia Kiệt thở dài, kỳ thực y cũng hoài nghi có người ở sau lưng động tay động chân, hẳn Mộ Dung Ca vẫn bình an vô sự, nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, trong lòng y mơ hồ đã có đáp án.
Hỏa hoạn không thể vô duyên vô cớ xảy ra, hơn nữa người xung quanh không nghe thấy tiếng kêu cứu của Mộ Dung Ca, quan trọng nhất Mộ Dung Ca là một cô gái thông minh giảo hoạt như hồ ly, chẳng lẽ nàng chịu táng thân mình trong biển lửa ư? Nguyên Kỳ khẽ nhếch khóe miệng, hắn cười nhẹ đưa bàn tay thon dài của mình lên lau vết máu đỏ tươi bên khóe môi, ánh mắt hắn khi nhìn hai cỗ thi thể sắc lạnh đến thấu xương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)