Thời tiết cuối thu hanh khô, lá vàng rụng đầy đất chỉ cần gặp lửa sẽ nhanh chóng bị thiêu rụi. Một mảng ánh lửa bùng lên càng lúc càng lớn, khiến kiến trúc nhã đình Lâm Thiện Nhã vừa rồi còn âm thầm cảm thán nay đã chìm trong biển lửa. Nàng chưa nhìn thấy hai người đang ngồi trong đình đã trốn thoát hay chưa.
Lửa bốc lên ngày càng cao làm cho ai cũng trở tay không kịp, người sao có thể chạy thoát được đây.
Bỗng tỳ nữ bên cạnh hô lên thất thanh: “Mộ Dung trắc phi còn ở trong đình! Phải làm sao đây?”
“Chạy mau!” Lâm Thiện Nhã nhìn luồng lửa cuồn cuộn đang cắn nuốt tất cả, lập tức ra lệnh cho tỳ nữ, mặc kệ Mộ Dung Ca đang ở trong đình có thể thoát được hay không, giờ nàng phải lo cho mình đã! Nhưng lúc này nàng thực sự cảm thấy mừng, nếu Mộ Dung Ca chết trong trận hỏa hoạn này, vậy tất cả những vấn đề mà nàng đang vướng phải đều được giải quyết dễ dàng!
Trận hỏa hoạn không cho phép nàng có thời gian đứng ngẩn người, nàng phải chạy thật nhanh!
Khu vực phía hồ nước thường rất ít hạ nhân qua lại nên khi có hỏa hoạn xảy ra, những người đang có mặt đều ra sức múc nước dập lửa nhưng không thể đấu lại thế lửa quá lớn.
Nguyên Kỳ đang ở trong phòng bày bố thế cờ, bỗng nơi ngực đau nhói suýt làm hắn hít thở không thông. Hắn đưa mắt nhìn về phía cửa sổ thì thấy bên ngoài đang đỏ rực một góc trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)