Beta: Vịt
“Sao?” Mộ Dung Ca nhẹ nhàng nâng hàng mi dài, bởi vì vậy mà vết sẹo bên mặt càng nổi lên dữ dằn hơn. Bất cứ ai lần đầu nhìn thấy khuôn mặt nàng đều bị dọa hoảng sợ, chỉ dám đứng nhìn từ xa, chỉ có Lưu Tùng Nguyên và Lưu Ngữ Yên gần gũi với nàng hai năm mới không cảm thấy gì, họ đã sớm quen nhưng đôi lúc vẫn tiếc nuối thay cho Mộ Dung Ca. Nếu trên mặt nàng không có vết sẹo như thế, hẳn đã là một giai nhân thanh tú.
Lưu Ngữ Yên biết hai người họ cần nói chuyện, lập tức rút lui: “Muội trở về chuẩn bị đây.”
Lưu Ngữ Yên vừa đi khỏi, gương mặt Lưu Tùng Nguyên đã lộ vẻ trầm trọng: “Trần đại nhân muốn gặp cô nương.”
Hai năm qua, thân phận của nàng vẫn luôn bí ẩn, nàng chỉ cần đứng ngoài chỉ điểm,còn lại mọi việc đều do hắn xử lí. Nhưng chuyện lần này quá phiền phức, nếu nàng không chịu ra mặt giải quyết, e rằng tổn thất sẽ vô cùng lớn.
Sắc mặt Mộ Dung Ca trầm xuống, chuyện của Trần đại nhân này ít nhiều nàng cũng có nghe qua. Ông ta năm nay tầm bốn mươi tuổi, làm quan thanh liêm nhưng lại trầm mê nữ sắc, bình thường vẫn hay lưu luyến chốn thanh lâu, ca cơ, cơ thiếp trong phủ trên dưới ngót ngét cũng trăm người, chả trách nghe đồn nàng có diện mạo xinh đẹp kiều diễm nên tâm ngứa ngáy muốn gặp mặt.
“Nếu nàng không muốn, mối làm ăn này chúng ta bỏ đi” Lưu Tùng Nguyên thấy Mộ Dung Ca im lặng, cho là nàng giận bèn nói ngay.
Mộ Dung Ca lắc đầu, “Nếu Trần đại nhân đã muốn gặp, ta sẵn sàng gặp hắn.” Tránh né hai năm, nàng biết mình không thể trốn tránh mãi được. Đã qua hai năm rồi, gương mặt nàng lại thành ra như thế này, dù có lộ diện chắc cũng chẳng có ai nhận ra.
“Không được!”
Vừa hồi phủ, Tiểu Thập nghe Mộ Dung Ca nói muốn đi gặp Trần đại nhân, lập tức chạy vội đến trước mặt hai người, khua tay biểu thị ý ngăn cản. Hai năm qua, thật vất vả mới có thể trôi qua bình yên, sao có thể phá hủy hết tất cả?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
