Nguyên Kỳ cười đáp lại: “Mấy ngày nay đúng là rất bận rộn, vốn cũng định mời hai vị cùng tới đây ngắm cảnh nhưng vẫn chưa có thời gian thực hiện. Thật may mắn chúng ta lại gặp được ở đây, Thập hoàng tử nói rất đúng, chúng ta thật có duyên.”
Ba người cùng cười phá lên, bầu không khí xung quanh trở nên thật hòa hợp.
Mộ Dung Ca lại thầm run trong lòng, cô mơ hồ cảm nhận được có hai ánh mắt nóng rực quen thuộc đang hướng về phía mình, cô không ngờ lại gặp được bọn họ vào lúc này, nếu chỉ gặp mình Tẫn Nhi chắc chắn cô sẽ rất vui mừng, nhưng ánh mắt của Triệu Tử Duy quá nóng rực đến mức cô không thể bỏ qua sự có mặt của hắn.
Mộ Dung Ca ngẩng đầu, quét mắt về phía Triệu Tử Duy và Tẫn Nhi.
Hai người bọn họ đồng thời thu lại ánh nhìn, tiếp tục nói chuyện vui vẻ với Nguyên Kỳ, làm như không hề xảy ra bất cứ chuyện gì. Mộ Dung Ca cũng lạnh nhạt cúi đầu xuống, cuộc nói chuyện tưởng như hòa hợp nhưng bên trong giấu đầy đao kiếm cuối cùng cũng kết thúc.
“Tối nay nhất định không say không về.” – Triệu Tử Duy nheo mắt, đem tất cả những cảm xúc cuộn trào giấu trong nụ cười. Không ai biết, hắn đã kích động như thế nào khi nhìn thấy người con gái một năm không gặp kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

