Một trận gió thổi tới khiến hương rượu phai đi ít nhiều.
Mộ Dung Ca tỏ ra mờ mịt, nụ cười như có như không trên môi Nguyên Kỳ làm da đầu cô căng lên, cô im lặng. Trong lời chất vấn này dường như còn mang theo cả vị chua.
“Thái tử Tề quốc giữ lại vị trí trắc phi hẳn là để dành cho nàng. Thập hoàng tử mặc dù mới mười ba tuổi nhưng đã là nhân trung chi long. Giữa hai người đó, cuối cùng là ai làm cho nàng phí hết tâm tư muốn vào cung gặp mặt?” – Ngôn từ của hắn bỗng trở nên vô cùng sắc bén, sâu thẳm trong ánh mắt ẩn chứa sự phẫn nộ khó kìm nén, thậm chí còn có phần… đố kị.
Hắn biết đêm hôm trước Mộ Dung Ca đã gặp Triệu Tử Tẫn, lúc hai người bọn họ ở bên nhau thật hòa hợp. Tất nhiên trên danh nghĩa Mộ Dung Ca là tỷ tỷ của Triệu Tử Tẫn, ở trong mắt người khác Mộ Dung Ca đối xử chân tình với Triệu Tử Tẫn như người thân một nhà, nhưng Triệu Tử Tẫn thì không như vậy, bằng vào năng lực nhìn thấu của mình, Nguyên Kỳ nhạy cảm nhận ra rằng ánh mắt non trẻ của Triệu Tử Tẫn khi nhìn Mộ Dung Ca không phải như một người tỷ tỷ, đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn người phụ nữ hắn yêu, ánh mắt mang tính chiếm hữu mạnh mẽ.
Mộ Dung Ca im lặng nhìn người đàn ông ngồi trước mặt mình, hôm nay hắn làm sao vậy? Miệng toàn nói những lời độc địa? Nguyên Kỳ cũng ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Ca, ánh mắt kia ẩn chứa cảm xúc đau nhức khó tả, hình ảnh cương nghị này tưởng chừng như không có thứ nào tác động được đến hắn, nhưng không hiểu tại sao khi nhìn Nguyên Kỳ thế này, cô lại có cảm giác lòng mình cũng đau đớn theo.
Hắn – là người cất giấu quá nhiều bí mật không muốn để cho ai biết.
Đáng tiếc, cô vốn không phải là người có tính kiên nhẫn lớn, thậm chí còn không tin tưởng những lời hứa của hắn, tại sao hắn đau đớn đâu có can hệ gì tới cô.
“Tạ ơn Thái tử.” – Mộ Dung Ca tao nhã đứng dậy, tỏ vẻ xa cách, khom người hành lễ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)