Những việc không vui cứ bất ngờ xảy đến khiến mọi người trở tay không kịp, nếu những người ở đây không có ai ra mặt làm nhụt ngạo khí của sứ giả Vô phái, chẳng phải sẽ mất mặt lắm sao.
Đợi một lúc lâu vẫn không có ai dám đứng ra. Nguyên Du khi nãy còn ung dung nhàn nhã, lúc này đã trầm mặt, quét ánh mắt sắc hơn dao đảo một vòng, giọng nói đột nhiên đè thấp xuống. “Không một người nào biết?”
Mộ Dung Ca khẽ nhíu mày, tự nhủ: Việc này không quan hệ gì với cô. Bộ mặt của Hạ quốc cũng không quan hệ gì với cô.
“Ha ha ha, Hạ hoàng hà tất phải lo lắng? Vật này quá hiếm, nếu ở đây không có người nào biết cũng không khiến người trong thiên hạ chê cười đâu.” – Sứ giả Vô phái ngửa đầu cười to, lời nói không vô phép nhưng rất kiêu ngạo, lời này như một nhát kiếm chém thẳng vào những người đang ngồi đây. Tất cả mọi người đều da mặt mỏng bèn cúi đầu, không ai dám nói gì che giấu sự xấu hổ.
Bốn phía lặng im không tiếng động, tròng mắt Nguyên Du đảo một vòng, nhìn sứ giả Vô Phái bắt đầu nổi lên sát khí.
Mộ Dung Ca quan sát Nguyên Kỳ vẫn đang im lặng, lòng cảm thấy lạ khi thấy hắn vẫn chưa nói gì. Sứ giả Vô Phái quá vô lễ, ai cũng có thể nhìn ra mục đích của người này đến đây hôm nay chỉ muốn làm nhục Hạ quốc. Nhưng hết lần này đến lần khác Nguyên Kỳ vẫn không tỏ thái độ gì, cứ như thể chuyện này không hề liên quan gì tới hắn! Thật kì lạ!
“Vật này có hình dáng kỳ dị như vậy làm sao có ích cho cơ thể được? Không phải tên sứ giả này đang nói bậy lừa dối mọi người đấy chứ?” – Lục hoàng tử sau khi quan sát sứ giả Vô phái bèn tức giận chất vấn.
Lời vừa nói ra, vô số người đều nhao nhao lên nói phải. Đúng vậy, vật kia quả phực có hình thù rất kì quái, chưa ai từng thấy, lại còn nói nó có lợi cho thân thể thì càng khó tin hơn.
Nguyên Du đánh ánh mắt tán thưởng, gật đầu với Lục hoàng tử, Lục hoàng tử lập tức vui mừng, cằm nâng cao hơn hẳn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

