Đường Kiều Kiều đăng bài: “Bữa sáng hôm nay – bánh kẹp trứng siêu cấp thêm hai trứng, thêm thịt thăn, thêm dầu cháo quẩy!”
[Đầu ngày mà bị tấn công bởi đồ ăn ngon, đáng thương tôi chỉ có bánh mì khô để gặm (khóc lớn)]
[Bánh kẹp bị cắn một miếng to, tôi đang tưởng tượng được cảnh Kiều Kiều cắn phát bự haha]
[Sao chỉ thấy mỗi bàn tay vậy, muốn thấy mặt, muốn thấy mặt!]
[Gợi ý Kiều Kiều lần sau quay clip ngắn hoặc livestream nha~]
Ý tưởng quay video hay livestream cũng ổn, Đường Kiều Kiều âm thầm ghi nhớ.
Thẩm Ước nhìn cái bánh kẹp siêu to trên đĩa, lại nhìn Đường Kiều Kiều đang ăn ngon lành mà không biết nên nói gì cho phải.
Đường Kiều Kiều chớp chớp đôi mắt to: “Sao vậy? Không phải anh vừa kêu đói còn gì?”
Thẩm Ước im lặng.
Anh sinh ra trong một gia tộc giàu có, từ nhỏ bữa ăn đều được chuẩn bị theo chế độ dinh dưỡng chuẩn chỉnh, vô cùng cầu kỳ, còn phép tắc trên bàn ăn thì cực kỳ rườm rà – ăn sao cũng phải thật tao nhã. Huống hồ, từ cấp hai anh đã đi du học, quen ăn đồ Tây, mấy món ăn vặt lề đường như bánh kẹp quả là chưa bao giờ đụng tới.
Mà cái bánh kẹp này lại còn dày cộp, anh nhìn bên trái, ngó bên phải, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Đường Kiều Kiều nhìn anh như thể đang nhìn người ngoài hành tinh: “Thật sự chưa từng ăn à? Cuộc đời anh đúng là thiếu sót nghiêm trọng.”
Thẩm Ước lườm cô một cái: “Cách cô ăn thật khó coi. Né ra chỗ khác mà ăn đi.”
“Được rồi, tôi không nhìn. Anh muốn ăn sao thì ăn.” Đường Kiều Kiều nhận ra, Thẩm Ước là kiểu người chết vì sĩ điển hình.
Cách ăn của cô thì sao chứ? Phải ăn to, ăn thật đã mới ngon!
Cô quay đi, ngó ra khu vườn phía dưới.
Khu vườn giờ tiêu điều hoang tàn, chỉ còn trơ lại mấy ụ đất trống. Dì Vương từng nói vườn sau vốn trồng đầy các loài hoa quý hiếm, nhưng từ sau khi Thẩm Ước gặp chuyện, anh đã cho người làm nhổ sạch, không để sót một cọng cây.
“Thẩm Ước, anh có thể cho tôi dùng khu vườn sau nhà không?” Đường Kiều Kiều nuốt miếng cuối cùng của cái bánh, quay đầu lại hỏi.
“Khụ khụ khụ…” Thẩm Ước đúng lúc đó vừa cắn một miếng to, đang ăn ngon lành thì bị câu hỏi bất ngờ của cô làm giật mình, bánh kẹp sặc vào khí quản, ho sặc sụa.
“Ăn từ từ thôi, có ai giành với anh đâu.” Đường Kiều Kiều vội vàng đưa ly nước ở đầu giường cho anh.
Thẩm Ước uống nước xong, thở hắt một hơi. Suýt nữa bị nghẹn chết thật rồi.
Đường Kiều Kiều cũng bực: “Ăn gần hết rồi mà còn chê.”
Giỏi thì lần sau đừng ăn nữa.
Nhưng cô lại không nói câu đó ra, vì lúc thấy Thẩm Ước với mớ nước sốt vương bên mép, cơn tức trong lòng cô giống như một quả bóng bị ai chọc thủng, xẹp lép.
Thẩm Ước từng là một chàng trai kiêu ngạo, là người thừa kế tương lai của tập đoàn Thẩm thị. Vậy mà chỉ vì tai nạn xe năm đó, anh từ đó rơi vào vực thẳm, quyền lực trong công ty cũng bị gạt bỏ, ngay cả vợ cũng không phải do anh chọn. Nếu không phải cô xuyên tới đây, không biết nguyên chủ còn hành hạ anh thế nào nữa.
Giờ thì đến cạo râu, anh cũng chẳng buồn làm.
Đường Kiều Kiều im lặng một lúc lâu. Thẩm Ước có hơi chột dạ, tự hỏi có phải mình nói nặng lời quá rồi không. Dù sao cũng chỉ là chê “bữa sáng dở” thôi mà, có gì to tát đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

