Anh Tiền hài lòng với màn thể hiện của cô đến mức không thể hài lòng hơn. Ban đầu hắn ta chỉ định để Đường Kiều Kiều tranh thủ chút độ hot từ chương trình, xuất hiện vài lần cho có mặt thôi. Không ngờ cô lại giấu kỹ năng lực đến vậy, đúng là trước giờ đã đi sai hướng rồi.
Anh Tiền còn đặc biệt cho cô nghỉ một ngày, bảo cô tranh thủ nghỉ ngơi.
Dì Vương thì thấy mừng thay cô.
Đường Kiều Kiều vừa nhảy chân sáo vừa chạy lên tầng hai, đến cửa phòng Thẩm Ước thì phanh lại gấp, ngoan ngoãn gõ ba cái:
“Thẩm Ước, anh dậy chưa? Tôi vào nhé.”
Thẩm Ước đã dậy từ lâu, cũng nghe thấy tiếng động bên dưới.
Đường Kiều Kiều mặc bộ đồ ngủ màu vàng nhạt in hình thỏ con, tóc xoăn xù cả đầu chưa kịp chải, rối bù như tổ quạ, trước trán còn có một lọn tóc bướng bỉnh vểnh lên.
Đôi mắt cô long lanh:
“Lượng fan trên Weibo của tôi lên đến 200 nghìn rồi đó, mọi người còn bảo tôi dễ thương nữa~”
Thẩm Ước liếc cô một cái: “Gì đây, muốn tôi khen cô nữa à?”
“Ở trong nhà này, cô cũng không phải minh tinh gì cả.”
Chẳng hiểu sao sáng sớm thức dậy Thẩm Ước đã thấy bực bội, nhìn thấy gương mặt rạng rỡ tươi cười của Đường Kiều Kiều lại càng thấy khó chịu hơn.
Đường Kiều Kiều không hiểu ra sao: “Anh uống nhầm thuốc à?”
Cô đâu có đắc tội gì với anh.
“Có mà cô uống nhầm thuốc ấy.” Thẩm Ước gắt gỏng, “Tôi chỉ nhắc cô nhớ rõ thân phận của mình, cả ngày hôm qua lang thang ngoài đường, về rồi còn không biết nấu bữa sáng à?”
“Hồi trước muốn anh ăn còn khó hơn lên giờ, bây giờ lại chủ động muốn?”
“Đừng nói nhảm nữa, tôi đói rồi.”
“Thế anh muốn ăn gì? Bánh bao chiên nhé? Hôm qua tôi bán chạy lắm, anh có xem chương trình không?”
Thẩm Ước nghe vậy càng thấy nghẹn họng: “Không ăn bánh bao chiên, cũng không ăn bất kỳ loại bánh bao nào hết, súp cay hồ lạt cũng không!”
Đường Kiều Kiều bật cười: “Ha, thế là có xem rồi còn gì.”
Thẩm Ước chịu hết nổi: Đó là trọng điểm mà cô chú ý hả?
Anh mỉa mai: “Ai rảnh mà xem cái chương trình tào lao đó, đi nấu ăn đi, nhớ là không được làm bánh bao chiên.”
Đúng là cẩu nam nhân khó chiều.
Đường Kiều Kiều khẽ hừ một tiếng: Hôm nay anh ngó lơ tôi, ngày mai tôi khiến anh với không tới.
Mặc dù Thẩm Ước cáu gắt chẳng lý do, nhưng việc số fan tăng lại khiến tâm trạng Đường Kiều Kiều cực kỳ vui vẻ. Tâm trạng tốt thì ăn ngon, cô bỗng thấy có hứng làm bánh kẹp trứng kiểu Trung.
Bánh kẹp dùng bột đậu xanh pha loãng, tráng thành lớp bánh mỏng, đập hai quả trứng lên trên, dùng thìa nhẹ nhàng xé màng trứng để lòng trắng và lòng đỏ hoà quyện, khi trứng vừa chín tới thì rắc hành lá, rồi lật mặt tiếp tục nướng.
Cô phết lên lớp sốt đặc biệt do tự tay pha chế từ tương ngọt, chao và ớt tự làm, hương vị cay thơm đậm đà.
Không dùng bánh quẩy truyền thống, cô đã chiên sẵn dầu cháo quẩy giòn thơm.
Chỉ dầu cháo quẩy vẫn chưa đủ, cô còn thêm một miếng thịt thăn chiên giòn bên ngoài, mềm bên trong, kèm vài lá xà lách tươi xanh, cuối cùng gập đôi lại – hoàn thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

