Anh hắng giọng: “Lần sau đừng làm to thế này.”
“Ừm.” Đường Kiều Kiều cố nén cười đến mức bụm cả miệng.
Anh càng lúc càng giống con mèo trong đạo quán kia … bình thường kiêu ngạo thấy ghét, nhưng thỉnh thoảng dịu xuống lại thấy cũng đáng yêu ghê.
Thẩm Ước hỏi: “Lúc nãy cô định nói gì?”
Đường Kiều Kiều hào hứng đáp: “Tôi đang nghĩ, cái vườn hoa phía dưới kia cho tôi dùng được không? Để không cũng phí mà.”
“Cô định làm gì, trồng hoa à?”
Đường Kiều Kiều lắc ngón trỏ: “Không, là trồng rau.”
“Ở cái biệt thự đất chật người đông thế này mà đòi trồng rau? Nhà họ Thẩm thiếu tiền tới mức đó à?” – Thẩm Ước cười lạnh.
“Rau tôi trồng, qua tay tôi m nấu, chắc chắn sẽ ngon hơn bây giờ nhiều.” Đường Kiều Kiều ngẩng đầu. “Nhưng quan trọng nhất là… vì anh.”
Thẩm Ước hơi sững lại, sau đó cười lạnh: “Cô tham ăn thì có, liên quan gì đến tôi.”
Đường Kiều Kiều quyết định hé lộ chút bí mật: “Anh có muốn đứng dậy đi lại được không?”
Nhắc đến chuyện này, mặt Thẩm Ước lập tức sa sầm.
“Nếu tôi nói, tôicó một liệu pháp dưỡng sinh kết hợp với một bộ châm cứu bí truyền có thể chữa khỏi chân cho anh, anh tin không?”
Thẩm Ước chỉ nghĩ cô đang nói nhảm. Bao nhiêu bác sĩ hàng đầu thế giới còn bó tay, một diễn viên tuyến 18 như cô thì biết được gì?
“Tôi biết bây giờ anh chưa tin, sau này sẽ hiểu.”
Thẩm Ước chẳng tin mấy món thực dưỡng gì đó, nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành của cô, anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Tùy cô, nhưng nếu cô làm vườn loạn lên, đừng trách tôi san bằng hết.”
Đường Kiều Kiều mỉm cười: “Anh cứ yên tâm.”
Nói là làm, sáng hôm đó cô đã gọi hết người làm trong biệt thự ra, cùng nhau xới đất, bước đầu hình thành một mảnh vườn rau đúng nghĩa.
“Con nói rồi là con không muốn tới, mẹ cứ bắt con tới. Tại sao con phải xin lỗi cô ta chứ?”
Hồ Hồng mặc bộ đồ nhung xanh sang trọng, trên cổ là chuỗi ngọc trai to nổi bật, lộ rõ khí chất quý phái.
Bà vỗ nhẹ lên tay con trai: “Mẹ cũng đâu muốn ép con, nhưng chuyện này đến tai bà nội con rồi. Mình đâu cần thật lòng, diễn cho có là được.”
Không biết ai nhiều chuyện mà chuyện Thẩm Lương đẩy Đường Kiều Kiều đến tai cả bà cụ bên kia bờ Thái Bình Dương. Bà gọi điện mắng một trận, nhất định bắt Thẩm Lương phải xin lỗi cô út ngay trước mặt.
Có được cơ hội gả vào nhà họ Thẩm là phúc phần tích đủ tám đời của Đường Kiều Kiều, lại dám ỷ thế hiếp người? Để xem chút nữa làm chị dâu, bà sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ.
“Ô, khách quý ghê.”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ tầng trên, Hồ Hồng và Thẩm Lương cùng ngẩng đầu nhìn.
Đường Kiều Kiều mặc một chiếc váy dài màu champagne ôm sát người, tóc búi gọn gàng, trang điểm tinh tế. Cô đặt tay lên lan can, từ từ bước xuống. Thẩm Lương bị khí thế của cô làm cho nghẹn họng, không nói nên lời.
Trong phòng khách, Đường Kiều Kiều và mẹ con Hồ Hồng ngồi đối diện nhau trên sofa.
Đường Kiều Kiều điềm nhiên liếc nhìn tách trà trước mặt Hồ Hồng.
“Dì Vương, khách hiếm khi tới chơi, dì chuẩn bị trà gì thế? Trà pha lại à? Đi pha loại Mao Tiêm thượng hạng mà Thẩm Ước sưu tầm ấy.” Đường Kiều Kiều mỉm cười tao nhã. “Đừng để người ta nghĩ nhà mình tiếp đãi qua loa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

