Vệ Nhất Kỳ ở lại trông đồ, chưa đầy một lúc đã thấy Đường Kiều Kiều đạp xe ba bánh trở lại.
Cậu kinh ngạc reo lên: “Chị Kiều Kiều, chị còn biết đạp xe ba bánh á? Em còn không biết đạp cơ.”
Đường Kiều Kiều đắc ý hất tóc mái trước trán – thật ra cô không biết, là nguyên thân biết.
Vệ Nhất Kỳ nhanh chóng chất hết đồ lên xe, rồi cùng anh quay phim mỗi người ngồi một bên.
Đường Kiều Kiều bất ngờ quay đầu lại hỏi: “Chị đạp xe ba bánh có làm chị bớt vẻ dịu dàng nữ tính không?”
….
[Vệ Nhất Kỳ đúng kiểu thiên thần nhỏ đáng yêu, Đường Kiều Kiều hỏi gì cũng trả lời]
[Đường Kiều Kiều đang định xây dựng hình tượng bánh bèo dễ thương à? Cưng ghê á]
[Tôi lại không thấy vậy, dù miệng thì nói thế, nhưng từ đầu đến cuối người đi tìm chỗ mua đồ rồi vay xe ba bánh đều là cô ấy đó, đáng yêu phết ấy chứ]
[Một nữ minh tinh đạp xe ba bánh giữa đường mà vẫn háo hức, tự dưng thấy Đường Kiều Kiều cũng dễ thương ghê]
[Tôi vào muộn, sao bên này lại cưỡi xe ba bánh rồi huhu, bên Chu Mộng là xe giao hàng xịn chạy thẳng tới nơi luôn]
[Nhóm tiểu học đúng là mộc mạc chân thành, yêu quá đi mất]
Thời điểm Đường Kiều Kiều quay lại nhà hàng, hai nhóm còn lại đã về từ lúc nào.
Vương Cường và Tiểu Khả sau một hồi bàn bạc, cuối cùng quyết định bán trà sữa. Trà sữa vừa vốn ít vừa lời nhiều, mà họ lại có sẵn cả bộ dụng cụ pha chế, tiện đủ đường.
Chu Mộng thì chọn làm sushi. Cô ta từng du học ở Nhật nên cũng có chút hiểu biết. Cô ta và Hồ Miểu tận dụng mạng lưới quan hệ với các ngôi sao, mua được một lô nguyên liệu Nhật Bản với giá siêu hời từ nhà cung cấp.
Dù sao thì tổ chương trình cũng chẳng quan tâm khách mời lấy nguyên liệu bằng cách nào, chỉ cần không vượt ngân sách là được.
Chu Mộng đang cẩn thận xử lý cá hồi sống, thấy Đường Kiều Kiều đạp xe ba bánh quay về, còn lôi xuống một đống túi đen túi đỏ lộn xộn thì khinh khỉnh hừ một tiếng: “Đúng là nhà quê lên tỉnh.”
Vệ Nhất Kỳ hơi sốt ruột: “Chị Kiều Kiều, bọn họ bắt đầu làm cả rồi kìa.”
Đường Kiều Kiều vẫn điềm tĩnh: “Dục tốc bất đạt. Nào, mặc đồ vào trước đã.”
Thứ cuối cùng cô mua chính là hai bộ đồ đầu bếp. Làm việc trong bếp, muốn có cảm giác trang nghiêm thì không thể thiếu đồng phục.
Ừm… thật ra là cô không muốn để mớ khói dầu làm bẩn cái váy xinh xắn của mình.
Đường Kiều Kiều cẩn thận búi gọn toàn bộ tóc vào trong mũ đầu bếp trắng, để lộ gương mặt xinh xắn. Vệ Nhất Kỳ vốn đã trông rất trẻ, nay mặc đồng phục đầu bếp vào lại bất ngờ trông chững chạc hơn hẳn.
[Bà con ơi, chữ “chuyên nghiệp” phải được gõ to lên màn hình!]
[Đường Kiều Kiều vuộc tóc để lộ nguyên mặt mà vẫn đẹp dã man, tui mặt to tui ganh tị quá đi]
[Đột nhiên mê đồng phục, tôi thích~]
[Đường Kiều Kiều với Vệ Nhất Kỳ đúng là có “cảm giác couple” ghê á (đừng cãi, cãi là không hiểu vibe)]
[Thú nhận, tui cũng thấy rung động…]
Sau khi dọn dẹp lại bếp, Đường Kiều Kiều bắt đầu ra tay. Món cô chọn là bánh bao chiên và súp cay Hồ Lạt.
Cô phân công Vệ Nhất Kỳ đi rửa rau củ, còn mình thì cho xương ống vào nồi nước lạnh trụng sơ khử mùi máu, rửa sạch rồi bỏ gừng hành vào hầm trên lửa lớn.
Trong lúc hầm xương, cô đổ bột mì ra, thêm men, bột nở, đường trắng và mỡ heo chín, rồi thêm nước để nhào bột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


