Đường Kiều Kiều nói tiếp:
“Anh ơi, cho em thêm 20 cân bột mì, một gói men nở, một gói bột nở.”
“Ok em gái.”
Ông chủ nhiệt tình đóng gói tất cả đồ cô mua vào một chiếc thùng giấy lớn, dán băng dính kín bốn cạnh, rồi buộc thêm hai sợi dây để xách.
Đường Kiều Kiều thanh toán xong, bỏ ví vào túi, tiện tay nhấc cái thùng lên, khí thế ngút trời chuẩn bị tiến đến mục tiêu tiếp theo.
Vệ Nhất Kỳ thấy mình tay không, vội vàng nói:
“Chị Kiều Kiều, để em xách cho, chị không xách nổi đâu.”
Lời còn chưa dứt thì thấy Đường Kiều Kiều đã nhấc bổng cái thùng bằng một tay, gọn nhẹ như không.
Ánh mắt Đường Kiều Kiều từ gương mặt ngơ ngác của Vệ Nhất Kỳ chậm rãi dời xuống bàn tay mình đang cầm thùng.
Cô vừa bối rối vừa bất ngờ. Lại tay nhanh hơn não, quên béng mất trong thùng có tận hai mươi cân bột mì, cộng thêm mấy chai lọ linh tinh nữa, ít nhất cũng trên ba mươi cân.
Đôi mắt cô đảo một vòng, đột nhiên loạng choạng, cái thùng rơi bịch xuống đất.
“Chả trách, bảo sao xách lên thấy nặng quá trời, đúng là nặng thiệt luôn á.”
Vệ Nhất Kỳ gật gù:
“Cậu cũng biết nhìn người ghê, có mắt đấy.”
Vệ Nhất Kỳ chẳng hiểu sao lại được khen, nhưng được khen thì cứ cười bẽn lẽn cái đã.
Sau đó, Đường Kiều Kiều lại mua thêm mười cân ba chỉ heo, cố tình chọn loại ba phần mỡ bảy phần nạc, bảo chủ quán xay nhỏ thành thịt băm, thêm hai khúc xương ống lớn.
Cả hai lại lượn thêm một vòng quanh chợ, mua vài thứ lặt vặt khác.
Đường Kiều Kiều đảo mắt một lượt quanh chợ, cuối cùng chỉ về một chỗ:
“Còn thiếu một món nữa, qua bên kia.”
Cuối cùng hai người mua đồ xong, đứng trước cổng chợ, dưới chân chất đầy túi lớn túi nhỏ, thu hoạch đầy ắp.
Vệ Nhất Kỳ thở hồng hộc: “Giờ về kiểu gì đây?” Nhiều đồ thế này cậu thật sự không xách nổi nữa.
Đường Kiều Kiều: “Đi xe đi.”
“Nhưng mà mình còn tiền không?”
Đường Kiều Kiều lục ví, móc ra tờ tiền giấy cuối cùng: “Còn đúng 10 tệ.”
“Đến tiền bắt đầu đếm đồng hồ taxi còn không đủ.” Vệ Nhất Kỳ quay sang nhìn anh quay phim đi cùng, ánh mắt đáng thương, “Anh ơi, cho bọn em mượn chút tiền được không?”
Anh quay phim rất nguyên tắc, chỉ lắc đầu.
Đường Kiều Kiều thì liếc mắt thấy chiếc xe ba bánh đang đỗ trước cửa một cửa hàng gần đó, bên cạnh là một ông lão đang ngồi hóng mát.
Cô chạy lại, cười tươi như nắng: “Bác ơi, xe ba bánh của bác có chở hàng không ạ?”
Ông lão ngẩng đầu lên, thấy là một cô gái xinh xắn mặc váy hồng liền nói: “Bình thường thì chở được, nhưng bác bị trật chân mấy hôm trước, giờ không đạp nổi.”
“Thế… cháu tự đạp có được không ạ? Cháu không phải lừa đảo đâu, bọn cháu đang quay show, kia là người quay phim, quán của bọn cháu cũng chỉ cách đây hai con phố thôi. Nếu bác không tin, có thể đi cùng bọn cháu xem thử. Chỉ là giờ cháu chỉ còn mười tệ, đợi cháu kiếm được tiền rồi sẽ trả bác sau, được không ạ?”
Ông lão bật cười ha hả: “Cô gái, không cần giải thích nhiều thế đâu, cứ dùng đi. Một cái xe ba bánh cũ nát có gì mà phải lừa. Còn tiền thì càng không cần nhắc, dùng xong trả lại là được.”
Đường Kiều Kiều cười tít mắt: “Cảm ơn bác, lát nữa nếu rảnh thì mời bác qua quán bọn cháu chơi, cháu mời bác ăn ngon.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
