Tần Sương cõng lương thực giúp người mua tới cổng khu tập thể, đối phương giao tiền xong xuôi, cô mới quay người rời đi.
Cô thầm nghĩ bán lẻ từng mớ thế này vừa chậm chạp lại vừa phiền phức.
Nghĩ tới ông trùm chợ đen ở đây, có lẽ cô có thể thử hợp tác một phen xem sao.
Thế là cô lại chất đầy lương thực vào gùi rồi quay trở lại chợ đen.
Hai tên gác cổng thấy cô quay lại, tò mò hỏi: “Cô em này, cô bán cái gì thế?”
Tần Sương thấy bọn họ tò mò như vậy cũng không giấu giếm, trực tiếp ghé sát nói nhỏ: “Tôi muốn bàn một vụ làm ăn lớn với đại ca của các anh, đảm bảo toàn là hàng thượng hạng.”
“Thật hay đùa đấy? Tôi có thể xem hàng trước được không?”
“Được chứ.”
Tần Sương đặt gùi xuống, vén tấm vải bông bên trên lên: “Xem đi.”
Hai người nhìn thoáng qua đồ đạc bên trong, đều không khỏi hít sâu một hơi lạnh.
Quả nhiên nhìn người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, sau đó một tên trong số đó nói: “Cô đợi tôi một lát, tôi quay lại ngay.”
“Được.”
Tần Sương đậy gùi lại cẩn thận rồi đứng sang một bên, lẳng lặng chờ đợi.
Cô không hề vội vàng, dù sao chỉ cần quay về thôn trước khi trời tối là được.
Tên gác cổng đi cũng không lâu, rất nhanh đã chạy vội trở lại.
Hắn ta ghé tai nói nhỏ: “Lão đại của chúng tôi bảo tôi dẫn cô qua đó.”
“Ừ, đi thôi.”
Tần Sương vừa đi theo đối phương vừa quan sát kỹ địa hình xung quanh.
Dù sao ở chợ đen, chuyện đen ăn đen xảy ra như cơm bữa, ngộ nhỡ xui xẻo đụng phải thì cô cũng phải tính sẵn đường rút lui.
Đi tới một căn nhà nhỏ, người dẫn đường mới cất tiếng: “Cô may mắn thật đấy, lão đại của chúng tôi hôm nay mới vừa tới đây thôi.”
“Thế à? Xem ra ông trời cũng muốn chúng ta làm ăn với nhau rồi.”
“Vào đi.”
Tần Sương bước vào gian nhà chính, liền thấy một người đàn ông trạc hơn 30 tuổi đang thong thả uống trà.
Nếu không phải vết sẹo dài trên mặt đã phá hủy nét thẩm mỹ của cả gương mặt, người đàn ông này tuyệt đối là một trang nam tử khôi ngô tuấn tú.
“Nhìn đủ chưa?”
“Cũng tạm, chú rất đẹp trai!”
Phong Tư Niên không ngờ cô gái nhỏ này lại không hề sợ hãi mình.
“Haha... Nha đầu to gan thật đấy, hiếm có ai dám nhìn thẳng vào tôi như thế, cô cũng coi như có chút bản lĩnh.”
Tần Sương ngồi xuống đối diện đối phương một cách ngạo nghễ, thoải mái tự rót cho mình một chén trà rồi cất lời: “Trà ngon.”
Phong Tư Niên không ngờ cả đời này mình lại có thể gặp được một cô bé thú vị đến vậy.
“Gan cô lớn như thế, không sợ tôi giết chết cô sao?”
Tần Sương thản nhiên nhấp một ngụm trà: “Chú sẽ không làm thế. Trên tay chú tuy có dính mạng người, nhưng tôi không cảm nhận được sát khí trên người chú, vậy thì cớ sao tôi phải sợ?”
“Hừ... Thú vị đấy. Nghe nói cô có hàng muốn bán cho tôi?”
“Ừ hử, mối làm ăn lớn, có muốn làm không?”
“Nói nghe xem, lớn cỡ nào?”
“Mấy thứ này chỉ là hàng mẫu thôi, tôi còn rất nhiều. Tôi là người lười biếng, không muốn tự mình đi bán lẻ, cho nên chỉ cần chú đưa ra mức giá hợp lý thì tôi sẽ giao hết cho chú.”
Phong Tư Niên đánh giá đối phương, thầm nghĩ con nhóc này từ đâu chui ra vậy kìa.
Trước đây ở vùng này chưa từng có nhân vật số má này.
Khoan hãy nói tới số hàng này, chỉ riêng việc một mình đơn thương độc mã dám mò tới tận cửa đã chứng minh con nhóc này tuyệt đối không đơn giản.
Phong Tư Niên vừa suy tính vừa cân nhắc xem có nên ôm trọn số hàng này hay không.
Tần Sương thấy ông ta trầm ngâm cũng không vội lên tiếng.
Trong gian nhà chính vô cùng yên ắng, chỉ có tiếng nhấp trà nhè nhẹ.
Phong Tư Niên thấy cô thong dong bình tĩnh như vậy, nghĩ bụng hợp tác với một người có thực lực và tự tin thế này dường như cũng rất tốt.
Thế là ông ta lên tiếng: “Cô có bao nhiêu hàng? Giao dịch thế nào?”
“Rất nhiều, chỉ sợ chú không nuốt nổi thôi.”
“Nha đầu, nói chuyện đừng có tự tin quá mức, cẩn thận sái quai hàm đấy.”
“Sương gia tôi trước giờ không bao giờ nói dối, chỉ cần chú lên danh sách cho tôi, thứ gì tôi cũng có thể kiếm về cho chú.”
“Sương gia? Nha đầu, cô bao nhiêu tuổi rồi?”
“Anh hùng không hỏi xuất thân, không màng tuổi tác, thế rốt cuộc có muốn hợp tác hay không?”
Đã lâu lắm rồi Phong Tư Niên chưa gặp được người nào cá tính như thế này, nhất thời cũng thấy vô cùng hứng thú.
“Tất nhiên là hợp tác rồi, có tiền kiếm thì sao tôi lại chê nhiều chứ.” Nói rồi, ông ta cất giọng hô lớn: “Phong Tứ.”
“Gia, xin ngài phân phó.”
Tần Sương nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện cũng không lấy làm kinh ngạc.
Mặc dù đất nước đã dần đi vào quỹ đạo, nhưng vẫn có rất nhiều gia tộc thế gia nắm giữ nội hàm và gốc rễ sâu xa của riêng mình.
Bên cạnh có nuôi gia bộc và vệ sĩ là chuyện hết sức bình thường.
“A Tứ, vị Sương gia này từ nay về sau là khách quý của chúng ta, các vụ giao dịch sau này giao hết cho cậu, giá cả cứ tính theo giá thị trường cho cô ấy.”
“Vâng.”
Phong Tứ nhận lệnh xong liền quay sang nói với Tần Sương: “Xin chào, tôi là Phong Tứ, người phụ trách số một của chợ đen bên này, mọi người đều gọi tôi là Tứ gia. Sau này Sương gia có tới đây cứ trực tiếp tìm tôi là được.”
“Chào anh, hợp tác vui vẻ.”
Sau đó hai bên chốt lại số lượng vật tư giao dịch cùng với thời gian và địa điểm.
Tần Sương liền rời khỏi nơi đó.
Cô phải đi chuẩn bị vật tư.
Mặc dù đồ trong thương thành chỉ có giá một hào.
Nhưng một chiếc đồng hồ đeo tay mà lại tính tiền theo từng linh kiện, quả thực khiến cô có chút cạn lời.
Đến cả đài radio cũng bị tính tiền theo kiểu đó.
Quả nhiên cái hệ thống chết tiệt này bắt đầu giở trò với cô rồi.
Tuy nhiên, dù có như vậy thì cô vẫn có thể kiếm được một khoản tiền chênh lệch khổng lồ.
Cô vừa rời đi, Phong Tứ liền nói với Phong Tư Niên: “Đại ca, con nhóc này không đơn giản đâu.”
“Quả thực không đơn giản, hơn nữa còn là dạng người giấu tài sâu không lường được.”
“Thị trường bên này của chúng ta vừa mới ổn định, cậu đừng có tự tiện đi trêu chọc cô ta, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.”
“Đại ca yên tâm, em tự biết chừng mực. Em đi chuẩn bị tiền, phiếu với đồ cổ ngay đây.”
“Ừ, đi đi.”
Đợi người rời đi, Phong Tư Niên mới bật cười, con nhóc này thật sự rất hợp khẩu vị của ông ta.
Còn Tần Sương lúc này lại đang bị một đứa bé ôm chặt lấy đùi không chịu buông.
“Buông tay ra, thằng ranh con này, có tin tao đánh cho một trận không hả?”
“Không buông, chị ơi em đói quá.”
Tần Sương ôm trán, cái thằng nhóc thối này đột nhiên từ đâu lao ra, ôm chặt lấy chân cô không chịu buông.
Chẳng biết là con cái nghịch ngợm nhà ai nữa.
“Buông tay ra, tôi cho nhóc bánh bao ăn.”
Mắt cậu bé sáng rực lên, lập tức buông tay ra, hớn hở nói: “Vậy chị có thể cho em mười cái được không? Các anh các chị của em đều không có cơm ăn, sắp chết đói cả rồi.”
“Nhà các nhóc nghèo lắm à? Không có cơm ăn sao?”
“Không phải, tụi em đều là trẻ mồ côi. Em biết chị có tiền, chị vừa từ trong đó đi ra mà.”
Tần Sương không ngờ thằng nhóc này mắt mũi cũng tinh tường ra phết, thế là cô nói: “Dẫn tôi qua đó xem thử, nếu nhóc không nói dối thì tôi sẽ cho.”
“Thật không ạ?”
“Thật.”
“Vậy chị đi theo em, nhưng nhà em bẩn lắm, chị đừng chê nhé.”
“Không chê đâu, đi thôi.”
Tần Sương chẳng sợ âm mưu quỷ kế gì, nếu thằng nhóc này dám lừa cô, cô không ngại dạy cho nó biết cách làm người.
Càng đi càng hẻo lánh, cuối cùng dừng lại trước một khoảng sân tồi tàn, đổ nát.
“Chị ơi, tới nơi rồi.”
“Ừ, vào đi.”
Cậu bé đẩy cánh cổng sân ra, vui mừng hét lớn: “Các anh các chị ơi, em về rồi đây, chúng ta có đồ ăn rồi!”
Trong nhà nghe thấy tiếng em út, lập tức có một thiếu niên choai choai chạy vụt ra.
“Hổ Tử, em chạy đi đâu thế hả, anh còn tưởng em bị bọn buôn người bắt cóc rồi chứ!”
“Anh ơi, em đi tìm đồ ăn, người chị này nhiều tiền lắm, chúng ta không phải chịu đói nữa rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

