Lúc Dư Viên Viên và Mục Nghiệp Kiêu trở về thì thấy Tần Sương đang đun nước.
Bên cạnh còn đặt một tảng thịt lớn.
Dư Viên Viên rửa sạch tay, bước lại gần nói: “Sương Sương, để tôi làm cho, tối nay ăn món gì thế?”
“Làm thịt kho tàu đi, làm nhiều một chút, chỗ còn thừa thì thả xuống giếng ngâm, ngày mai ăn tiếp.”
Buổi chiều Dư Viên Viên cũng đã nghe mọi người kể về chiến tích của Tần Sương, không ngờ nói đánh chết lợn rừng là đánh chết được ngay.
Mục Nghiệp Kiêu thì vô cùng bình thản nói: “Lần sau nếu Sương Sương có vác một con hổ về, tôi cũng sẽ thấy đó là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.”
Tần Sương nghe nhắc tới hổ, nhướng mày nói: “Biết đâu lời cậu nói có ngày lại linh nghiệm đấy.”
“Haha...” Mục Nghiệp Kiêu cạn lời chẳng biết nói gì thêm.
Ai bảo cái người này thật sự có sức lực khủng khiếp đến thế cơ chứ.
Nếu bảo hoàn toàn là do may mắn thì cô không tin, nhưng hiện tại ở nông thôn cô cũng chưa phát hiện ra điều gì kỳ lạ.
Mặc dù tới đây cuộc sống trôi qua khá thoải mái, nhưng cứ cảm thấy thiếu vắng thứ gì đó.
Một thân bản lĩnh của cô tuyệt đối không thể bị chôn vùi như thế này được.
Nghĩ ngợi một hồi, cô liền chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
...
Sáng sớm hôm sau, Tần Sương vẫn dậy thật sớm ra sau núi rèn luyện thân thể.
Đây là thói quen rèn luyện buổi sáng từ kiếp trước của cô.
Đến lúc quay về, trên tay cô vẫn xách theo một bó củi khô to tướng.
Mục Nghiệp Kiêu nhìn Tần Sương chăm chỉ như vậy, luôn cảm thấy bản thân mình đúng là đồ phế vật.
Làm việc cả ngày, chưa nói tới chuyện đau lưng mỏi gối, mà cũng chỉ kiếm được có 7 điểm công.
“Sương Sương à sau này cậu không cần dậy sớm thế đâu, ngủ nướng thêm một lát có phải tốt không, giờ tôi còn chưa tỉnh ngủ đây này.”
Tần Sương quẳng bó củi trên tay xuống, thản nhiên đáp: “Quen rồi.”
“...”
Được rồi, đại lão đúng là đại lão, lúc nào cũng khác biệt với người thường.
Trải qua một buổi sáng với những thao tác bình thường như mọi ngày, Tần Sương lại một lần nữa vác cuốc tiêu sái về nhà trước ánh mắt vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ của mọi người.
Hoắc Đình Xuyên nhìn Tần Sương nhanh chóng hoàn thành xong công việc của cả ngày, nhìn lại mấy chục mét đất mình vừa mới cuốc được, lập tức cảm thấy mình chẳng khác nào một kẻ vô dụng.
Phía bên này, sau khi trả cuốc xong, Tần Sương tìm Dư Viên Viên dặn dò trưa nay không ăn cơm ở nhà, sau đó liền đi lên thị trấn.
Xuống nông thôn mấy ngày rồi mà cô vẫn chưa đi thị trấn ở đây lần nào, cũng không biết chợ đen bên này ra sao.
Tuy trong tay cô không có nhiều đồ đạc, nhưng mua chút lương thực từ thương thành hệ thống ra bán kiếm chút tiền chênh lệch thì vẫn được.
Ai bảo lương thực trong thương thành chỉ có giá một hào một cân chứ, đem bán lại kiếm lời cũng tốt.
Hơn nữa, đợi khi nào rảnh rỗi cô lên núi săn vài con thú lớn mang ra bán cũng chẳng sao.
Mặc dù hiện tại trong tay cô có chút tiền, nhưng đợi đến khi kỳ thi đại học được khôi phục, nền kinh tế đất nước mở cửa, chút tiền hiện tại của cô căn bản chẳng thấm vào đâu.
E là lên Kinh Đô mua một căn tứ hợp viện xong là thành kẻ nghèo kiết xác ngay.
Sau khi hỏi thăm được đường tắt, Tần Sương liền đeo gùi men theo con đường nhỏ trong núi chạy nhanh tới thị trấn.
Chỉ là còn chưa tới được thị trấn, Tần Sương đã gặp phải rắc rối.
“Đứng lại, giao tiền ra đây, nếu không đừng trách bọn tao không khách sáo.”
Tần Sương nhíu mày, nhìn hai kẻ mặt mày xấu xí trước mắt, trong lòng lập tức bực bội.
“Không muốn chết thì cút ngay cho tao...”
“Chậc chậc, đại ca ơi, con nhóc này đang dọa hai anh em mình kìa, em sợ quá đi mất thôi.”
“Hahaha... Nhìn cái tay chân khẳng khiu của nó kìa, coi thường ai thế không biết?”
Tần Sương thấy hai kẻ này cứ lải nhải không dứt, mặt mày âm u nói: “Đừng bảo là tao không cho hai đứa tụi mày cơ hội.”
“Mày...”
“Bốp!”
“Á á á úi cha mẹ ơi!”
“Rắc!”
“A, chân của tao! Con khốn khiếp, tao phải giết chết mày!”
Tần Sương nhấc chân lên, khinh bỉ nói: “Không biết tự lượng sức mình, bà nội mày mà chúng mày cũng dám cướp à.”
“Bà nội ơi, tha mạng, chúng con không dám nữa đâu, xin hạ chân lưu tình!”
Nhìn bộ dạng hèn nhát của hai kẻ đó, Tần Sương cũng lười lãng phí thời gian, nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi đi vòng qua hai người bọn chúng, tiếp tục đi vào thị trấn.
Lúc này đã là giữa trưa, bị trì hoãn một hồi như vậy, bụng Tần Sương đã sớm đói cồn cào.
Cô tìm tới tiệm cơm quốc doanh trên thị trấn, bước vào gọi một bát mì nóng hổi và hai đĩa sủi cảo.
Nhân viên thu ngân thấy cô gái nhỏ gọi nhiều đồ ăn như vậy, tò mò hỏi: “Đồng chí muốn đóng gói mang về à?”
“Không, tôi tự ăn, sức ăn của tôi lớn. Làm phiền các chị làm nhanh một chút, tôi đói lắm rồi.”
“... Được rồi.”
Tần Sương phớt lờ ánh mắt của đối phương, tìm một chiếc bàn sạch sẽ ngồi xuống chờ đợi bữa trưa.
Nghe tiếng gọi sủi cảo đã xong, Tần Sương mới đứng dậy đi lấy phần ăn.
Những người ngồi ăn ở các bàn bên cạnh thấy một cô gái nhỏ một mình ăn hết veo hai đĩa sủi cảo và một bát mì lớn, ai nấy đều thầm nghĩ con cái nhà ai mà ăn khỏe thế này, đúng là nuôi không nổi.
Tuy nhiên, suy nghĩ của họ thì Tần Sương không hề hay biết.
Tiền của chính cô, cô thích ăn thế nào thì ăn thế ấy.
Ăn xong xuôi, Tần Sương bước ra khỏi tiệm cơm, quan sát tình hình xung quanh một chút.
Cô tìm một góc khuất không có người rồi cải trang lại cho bản thân.
Khi bước ra ngoài, cô đã biến thành một cô thôn nữ với hai bím tóc lớn và khuôn mặt đầy tàn nhang.
Cô đeo chiếc gùi chứa đầy lương thực, đi tìm kiếm loanh quanh hai vòng mới tìm thấy chợ đen ở nơi này.
Nói trắng ra thì đó là một khoảng sân lớn, bên ngoài có người canh gác, bên trong là một khu chợ nhỏ mà thôi.
Cô cẩn thận bước tới hỏi: “Đại ca, em tới bán ít lương thực, em vào trong được không ạ?”
Tên đàn em gác cổng nhìn khuôn mặt đầy tàn nhang của Tần Sương, lập tức tỏ vẻ ghét bỏ nói: “Phí vào cổng một hào.”
“Vâng...” Tần Sương nhanh nhẹn lấy một hào đưa cho đối phương rồi cõng gùi lương thực bước vào trong.
Vào đến nơi mới thấy bên trong người qua lại khá đông đúc.
Mặt hàng gì cũng có người bán.
Đi dạo một vòng cô mới tìm được một chỗ trống không có ai để đặt chiếc gùi xuống.
Đợi chừng hơn mười phút mới có người bước lại hỏi cô bán thứ gì.
“Cô em này, cô bán cái gì thế?”
Tần Sương thấy là một bà thím trung niên, lúc này mới khẽ vén một góc tấm vải đậy trên gùi ra.
Đối phương nhìn thấy bên trong vậy mà lại là gạo trắng thượng hạng, lập tức hạ giọng hỏi: “Bán thế nào đấy?”
“Có phiếu thì tám hào, không phiếu thì một tệ, gạo tinh chế chuẩn, không lẫn một hạt sạn nào.”
“Có thể bớt chút được không, tôi lấy hết.”
Tần Sương không ngờ mình lại gặp được khách sộp như vậy: “Thím chắc chắn lấy hết cả 50 cân này chứ?”
“Đúng vậy, tôi không có dư phiếu, tính theo giá cả thì cô bớt cho tôi một chút đi.”
“Thế này đi, 50 cân tôi lấy thím 48 tệ là giá thấp nhất rồi. Được thì tôi cõng về giúp thím, không được thì thôi vậy.”
Người phụ nữ ngẫm nghĩ một lát, tiết kiệm được 2 tệ cũng không tồi.
Chủ yếu là vì gạo của đối phương quá đỗi sạch sẽ.
Trắng muốt tinh tươm, nhìn qua là biết loại lương thực hảo hạng mà chỉ những cán bộ cấp cao mới được ăn.
Nghĩ đến việc nhà mình không thiếu tiền, chỉ thiếu lương thực.
Đã đụng phải món hời này rồi thì đúng là ý trời, không mua thì đúng là đồ ngốc.
Bà ta cắn răng một cái: “Thành giao, đi theo tôi, mang tới cổng khu tập thể nhà tôi là được.”
“Được, đi thôi.”
Mấy tên gác cổng thấy Tần Sương bán hết hàng nhanh như vậy, trong lòng không khỏi tò mò, chẳng biết cô nàng này bán cái gì mà lại bán nhanh đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

