Ngô Địch nhìn người phụ nữ đang đứng ở cửa, có chút căng thẳng nói: “Xin lỗi chị, Hổ Tử còn nhỏ chưa hiểu chuyện, làm phiền chị đã đưa em ấy về đây.”
“Anh ơi, chị ấy bảo sẽ mời chúng ta ăn bánh bao, chị ấy là người tốt đấy.”
Ngô Địch sợ Hổ Tử đắc tội với người ta, vội vàng bịt miệng cậu bé lại rồi nói: “Chúng ta không thể lấy không đồ của người khác được.”
Tần Sương đưa mắt đảo quanh một lượt hoàn cảnh nơi này, khẽ nhíu mày: “Mùa đông các cậu cứ sống như thế này sao?”
“Hả? Đúng vậy ạ!”
Hổ Tử gạt tay Ngô Địch ra, chạy tới trước mặt Tần Sương: “Chị ơi, em đói bụng rồi.”
“Hổ Tử!” Ngô Địch tức giận quát lên.
Thế nhưng Hổ Tử phớt lờ cơn giận của anh ta, chỉ lẳng lặng nhìn Tần Sương.
Tần Sương cũng rất kiên nhẫn nói: “Chị có thể mời em ăn cơm, thậm chí mời cả các anh các chị của em nữa. Nhưng chị chỉ có thể mời các em ăn một bữa chứ không thể bữa nào cũng bao ăn được. Đã nghĩ xem bữa sau phải làm thế nào chưa?”
Hổ Tử bị câu hỏi của Tần Sương làm cho đứng hình.
Cậu bé lẳng lặng suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Chị ơi, em có thể lấy đồ đổi lấy tiền của chị được không?”
“Được chứ, chỉ cần là đồ tốt thì chị có thể đưa tiền cho em.”
“Được, vậy chị đợi em một chút, em đi lấy.”
Hổ Tử nói xong liền chạy tót vào phòng. Ngô Địch thấy vậy liền biết cậu bé định làm gì.
Ngay sau đó anh ta nhìn Tần Sương với ánh mắt đầy cảnh giác: “Chúng tôi không có đồ gì đáng giá đâu, Hổ Tử còn nhỏ, xin chị giơ cao đánh khẽ.”
“Ừm, cậu bao nhiêu tuổi rồi? Chỗ các cậu ở đây tổng cộng có bao nhiêu người? Có muốn kiếm tiền để ăn một cái Tết ấm no không?”
“Ý... ý chị là sao?”
Mặc dù hiện tại cải trang có hơi xấu xí một chút.
“Tôi là người tốt, sẽ không để các cậu làm chuyện trộm cắp bất lương đâu. Tôi chỉ cần các cậu giúp tôi thu mua một số phế liệu và đổi lấy các món đồ cổ cũ kỹ thôi.”
Ban đầu cô không có dự định này, nhưng nghĩ tới việc sau năm sau sẽ có rất nhiều văn vật bị phá hủy, cô chi bằng làm một người yêu nước, thay đất nước giữ lại nhiều thêm một chút thì hơn.
Ngô Địch nghe xong lời đối phương, cảm thấy chuyện này hoàn toàn có thể làm được, thế là đứng ra làm chủ nói: “Nếu chỉ có việc này thì chúng tôi có thể làm cho chị. Chỗ chúng tôi hiện tại có 8 đứa trẻ mồ côi, tôi lớn nhất 15 tuổi, Hổ Tử nhỏ nhất 8 tuổi, đều có thể làm việc được, tuyệt đối sẽ không để chị phải nuôi không chúng tôi đâu.”
“Được, tôi còn cho phép các cậu sau này thu nhận thêm nhiều trẻ mồ côi nữa, đương nhiên những kẻ phẩm hạnh không tốt thì không nhận. Đợi tôi sắp xếp ổn thỏa xong, đứa nào đến tuổi đi học thì đi học, đứa nào cần học bản lĩnh thì học bản lĩnh.”
“Tôi không nuôi kẻ vô dụng, chỉ cần các cậu nghe lời và chăm chỉ làm việc, tôi đảm bảo sau này các cậu sẽ không bao giờ phải chịu đói nữa.”
Nói dứt lời, cô liền móc từ trong túi ra 100 tệ cùng một số loại phiếu đưa cho đối phương.
“Số này các cậu cầm lấy dùng trước đi, đừng để bị đói. Hôm nay tôi còn có việc, cậu là anh cả, hãy đi dò hỏi xung quanh xem có ai bán nhà không, càng rộng càng tốt, ngày mai tôi sẽ quay lại mang lương thực tới cho các cậu.”
Ngô Địch nhìn số tiền và phiếu trong tay, cảm thấy bản thân như đang nằm mơ.
Bọn họ đã gặp được quý nhân rồi, sau này sẽ không phải chịu đói nữa.
Cậu ấy đỏ hoe mắt, giọng nói có chút nghẹn ngào hỏi: “Tôi nên xưng hô với chị thế nào ạ?”
“Tần Sương, sau này cứ gọi tôi là chị Sương là được.”
Lúc này Hổ Tử cầm một miếng ngọc bội chạy ra nói: “Chị ơi, chị xem cái này có đáng tiền không? Có đổi được bánh bao ăn không ạ?”
Ngô Địch thấy vậy liền lớn tiếng quát: “Hổ Tử, đó là vật duy nhất chứng minh thân phận của em, sao có thể tùy tiện mang ra thế hả?”
“Anh cả ơi, đến cơm còn chẳng có mà ăn thì cái này còn có tác dụng gì nữa đâu.”
“Ngoan nào, chị Sương đã cho tiền rồi, lát nữa anh sẽ dẫn em đi mua bánh bao, cất ngọc bội đi.”
Tần Sương nhìn miếng ngọc bội trên tay cậu bé, nhìn qua là biết đây là đồ tốt.
Cô tò mò hỏi: “Cái này là ngọc bội tùy thân của Hổ Tử à?”
“Vâng, hồi đó chúng tôi nhặt được Hổ Tử khi em ấy trốn thoát khỏi tay bọn buôn người. Nhưng lúc đó em ấy bị thương rồi sốt cao, sau khi tỉnh lại thì không nhớ mình là ai nữa, ngay cả cái tên Hổ Tử cũng là do tôi đặt cho em ấy.”
“Ừ, tôi biết rồi. Nhưng miếng ngọc bội này cứ tạm thời đưa cho tôi đi, để tôi giúp thằng bé dò hỏi thân thế xem sao. Dù sao ở độ tuổi của nó, có cha mẹ chăm sóc vẫn là tốt nhất.”
Ngô Địch cũng hiểu rõ, Hổ Tử có thể tìm lại gia đình thì tốt hơn nhiều so với việc đi theo bọn họ sống vất vưởng qua ngày.
Thế là cậu ấy bảo: “Hổ Tử, đưa ngọc bội cho chị Sương trước đi.”
“Dạ, được ạ.”
Tần Sương cất ngọc bội đi rồi xoa đầu Hổ Tử: “Lát nữa anh trai dẫn các em đi ăn bánh bao nhé, chị phải đi trước đây, ngày mai lại qua thăm các em. Em phải ngoan ngoãn, không được chạy lung tung, biết chưa?”
“Em biết rồi thưa chị, ngày mai em sẽ không đi đâu hết.”
“Ngoan lắm...”
Tần Sương không đợi những đứa trẻ khác trở về mà đi thẳng tới địa điểm giao dịch đã hẹn trước.
Dù sao cũng đã trễ nải ngần ấy thời gian, giờ giao dịch cũng sắp tới rồi.
...
Khi thời gian đã điểm, Tần Sương liền nghe thấy tiếng bánh xe từ đằng xa vọng lại.
Đến khi tới gần mới nhận ra đó là hai cỗ xe la.
Phong Tứ lần đầu tiên hợp tác với Tần Sương, để bày tỏ thành ý cũng đích thân có mặt tại hiện trường.
Vừa xuống xe, anh ta liền nói: “Sương gia, đồ đạc đã chuẩn bị xong chưa?”
“Xong cả rồi, đều ở trong miếu, bảo người của anh vào nghiệm hàng đi.”
“Được.” Nói xong, Phong Tứ phẩy tay một cái, đám đàn em phía sau liền đi vào trong miếu kiểm tra hàng hóa.
Đợi vài phút, người bên trong bước ra ra hiệu với Phong Tứ.
Phong Tứ thấy vậy liền cười tươi rói nói: “Hàng của Sương gia toàn là loại thượng hạng, tiền và đồ cổ ngài yêu cầu tôi đều mang tới đủ cả rồi.”
Nói đoạn, anh ta đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ bên cạnh, một chiếc rương lớn lập tức được khiêng tới.
“Sương gia, có muốn kiểm đếm lại một chút không?”
“Không cần, tôi tin các anh.”
“Haha... Sương gia thật hào sảng, không hổ danh là người làm ăn lớn.”
“Có điều, lần sau ngài có thể đổi kiểu cải trang khác được không, bộ dạng hiện tại của ngài nhìn đau mắt quá.”
Tần Sương thấy anh ta nói vậy cũng chẳng lấy làm lạ, vốn dĩ cô chỉ là vì vội vàng nên mới tùy tiện hóa trang qua loa mà thôi.
Cô liền nở nụ cười đầy tà mị: “Tôi thế này không tốt sao? Ít nhất Tứ gia nhìn thấy sẽ không nhớ nhung khôn nguôi về tôi.”
“Haha... Sương gia thật biết nói đùa.”
“Được rồi, các anh bốc hàng lên xe xong là có thể đi được rồi, sau này có hàng tôi sẽ lại tìm anh.”
“Được, hợp tác vui vẻ.”
Sau khi toàn bộ hàng hóa được chất lên xe, Phong Tứ liền dẫn người rời đi.
Mãi đến khi xung quanh không còn ai khác, Tần Sương mới thu chiếc rương vào trong không gian.
Cô xem lại giờ giấc, tẩy sạch lớp cải trang rồi lấy những thứ cần mang về ra.
Sau đó bắt đầu lên đường quay về.
Hôm nay cô đi cả buổi chiều, cũng không biết tình hình trong thôn thế nào rồi.
Hơn nữa tường rào ở nhà hôm nay chắc cũng đã xây xong, cô phải về thanh toán tiền công cho người ta.
Đột nhiên cô nhớ ra mình có xe đạp, vừa hay có thể lấy ra bảo là bạn bè gửi tàu hỏa tới hộ.
Như vậy cũng đỡ cho cô mỗi lần đi lên thị trấn đều phải cuốc bộ.
Nhìn quanh quất không có ai, cô liền lấy chiếc xe đạp gióng ngang 28 inch của nguyên chủ từ trong không gian ra.
Tuy nhiên, chiếc xe này quả thực có hơi to.
Tần Sương đạp thử hai vòng mới giữ được thăng bằng vững hơn một chút.
May mà chiều cao của nguyên chủ cũng được 1m62, nếu không thì chỉ có nước dắt bộ về thôi.
Khi mặt trời lặn bóng, tiếng loa phát thanh báo tan ca vang lên, dân làng mới kết thúc một ngày lao động vất vả.
Đúng lúc này, Tần Sương cũng hiên ngang đạp xe đạp trở về thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


