Nhận là không thể nào nhận được, nhỡ đâu Trần Tuấn chập mạch bắt hai người họ làm nhân chứng rồi lại khiến cô “Bay màu” thì làm sao?
Lâm Thính nhìn hai vị nhân chứng lại liếc nhìn ngọn lửa đang cháy hừng hực trong lò.
Lỗ Tấn tiên sinh từng nói, chỉ có người chết mới mãi mãi giữ bí mật.
Lỗ Tấn tiên sinh có nói câu này hay không không quan trọng, quan trọng là cái lò này trông có vẻ thật sự không có khả năng hủy thi diệt tích.
Ồ không, quan trọng là làm người có thể bản lĩnh nhưng không thể dính líu đến hình sự.
Vì vậy Lâm Thính đành phải tốn mất hai mươi ba phút để bảo vệ sự trong sạch của mình.
Cuối cùng ông chú tặng cô một bắp ngô nướng để chặn họng cô lại.
Lâm Thính ôm bắp ngô nóng hổi trong ngực, lần theo những ký ức xa lạ trong đầu chầm chậm đi về nhà.
Chàng trai mặc áo khoác lông vũ kia đi theo sau lưng cô, giữ khoảng cách không xa cũng không gần, dường như sợ cô nghĩ quẩn rồi tùy tiện chọn một hố tuyết nào đó tự chôn mình vậy.
Lâm Thính không để ý tình hình phía sau, cô nhìn vào cửa kính của cửa hàng ven đường, thấy hình bóng mờ ảo của mình phản chiếu trên đó khóe miệng bất giác nhếch lên.
Lâm Thính có chút kích động.
Ưu điểm duy nhất của cuốn tiểu thuyết này chính là bối cảnh hoàn toàn khớp với thập niên 90 trong hiện thực.
Thập niên 90 chính là thời điểm vàng khi gió thổi khắp nơi, đến lợn cũng có thể bay lên trời.
Cô phải phất lên trước khi Trần Tuấn công thành danh toại để tránh tên này đột nhiên chập mạch rồi lại tung ra lời đe dọa chết chóc nào đó.
Với mạch não của anh ta thì làm ra chuyện điên rồ mất trí nào cũng đều hợp lý cả.
Khởi nghiệp, kiếm tiền.
Đây là con đường phát triển mà Lâm Thính đã vạch ra cho mình ngay sau khi xuyên sách.
Lâm Thính thuộc thế hệ 9x nên nhớ được không ít cột mốc và biến động quan trọng của thời đại này... Chuyện này không liên quan đến trí nhớ của cô, mà phải cảm ơn các bộ phim truyền hình ngày càng dở tệ khiến cô gần như mỗi quý đều xem lại bộ “Tôi Yêu Nhà Tôi” một lần.
Cộng thêm kinh nghiệm chìm nổi trên thương trường ở kiếp trước.
Cô của hiện giờ nắm đầy bài tẩy trong tay.
“Bất động sản đang hot, không có tiền gia nhập.”
“Sản xuất đang hot, không có tiền gia nhập.”
“Thâu tóm doanh nghiệp nhà nước cũng không tệ, không có tiền...”
Lâm Thính lẩm bẩm một hồi lâu rồi phát hiện vấn đề lớn nhất của mình không phải là không có bài tẩy, mà là hoàn toàn không có tư cách ngồi vào sòng bài.
Theo thiết lập trong sách cô của hiện giờ vừa tròn mười tám tuổi, là sinh viên năm nhất chuyên ngành tiếng Anh của Đại học Bắc Liêu.
Lâm Thính là con một trong nhà, cha là bác sĩ ngoại khoa của Bệnh viện thành phố, mẹ là giảng viên Đại học Y khoa, cha Lâm mẹ Lâm rất cưng chiều con gái, mỗi tháng cô có hai trăm tệ sinh hoạt phí.
Mức này trong đám bạn học chắc chắn thuộc hàng khá giả nhưng nếu muốn khởi nghiệp thì...
Có doanh nhân nào vốn khởi nghiệp là hai trăm tệ đâu chứ!
Ồ không, nghỉ hè rồi, rất có thể cô còn chẳng có nổi hai trăm tệ.
Cảm giác của Lâm Thính hiện giờ giống như đang đứng giữa một mỏ vàng, rõ ràng vàng rải đầy đất nhưng cô lại chẳng có lấy một cái xẻng nào.
Cô đổi bắp ngô nóng hổi từ tay trái sang tay phải, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết đang bay lả tả lần nữa nghi ngờ nhân sinh...
Không gian đâu?
Hệ thống đâu?
Thuật đọc tâm đâu?
Cô xuyên vào sách giả à?
Vấn đề còn nghiêm trọng hơn cả việc không có bàn tay vàng là Lâm Thính đang vướng vào một vụ án treo quan trọng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
