Lòng cô khẽ run lên, lắc đầu, khẽ nói: "Viên Viên, kỳ thực Cố Dã đối xử với mình rất tốt."
Vả lại chuyện đêm đó thật sự quá mơ hồ. Rốt cuộc là lỗi của ai, kiếp trước cô chỉ biết cuộc đời cô bị Cố Dã hủy hoại. Chỉ biết căm hận Cố Dã, lại hoàn toàn bỏ qua những điểm khả nghi ẩn sau sự việc đó.
Cô không khỏi nghĩ đến hình ảnh Cố Dã một mình vất vả nuôi con, cố gắng tìm kiếm con đến mức lật tung cả đất nước, rồi cuối cùng chết thảm. Cô thật sự không thể giống kiếp trước cùng Viên Viên mắng chửi Cố Dã được.
Có lẽ tình cảm Cố Dã dành cho cô không sâu đậm, nhưng anh thật lòng yêu thương con của họ.
Nhìn khuôn mặt người bạn thân nhắc đến Cố Dã mà đầy nghiêm túc, Trần Viên Viên không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt thoáng chút khó hiểu: “Không phải hôm qua cậu còn mắng Cố Dã cùng mình sao? Tối qua anh ta làm gì cậu thế? Sao hôm nay cậu lại đổi giọng rồi?"
Cô ấy cố tình nhấn mạnh hai chữ "tối hôm qua". Nhưng Trần Viên Viên ngây thơ, hiện tại vẫn chưa hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy cô bạn thân của mình thay đổi nhanh quá.
Nhưng Chu Dư dù sao cũng từng trải, nghe xong mặt hơi ửng hồng. Cô khẽ ho một tiếng, đôi mắt đẹp bất giác đảo đi: "Chúng ta đi nhanh lên thôi."
Nhưng những lời này, lại khiến Chu Dư nhớ tới đêm hoang đường kiếp trước. Sau đó là cuộc hôn nhân hoang đường với Cố Dã, rồi bắt đầu cuộc sống bi kịch hoang đường của hai người.
Cô nghiến răng, kiếp này, nhất định không giẫm lên vết xe đổ! Cố Dã bây giờ tuy vẫn là tên lưu manh, nhưng dạy dỗ lại cũng nên người, ai đời trong bụng mình còn mang con của hắn chứ! Còn có cô bạn thân, cô nhất định không để nó gả cho tên khốn nạn đó!
Chu Dư cứ thế bị Trần Viên Viên kéo đi hết ngõ này sang hẻm khác. Tháng sáu đúng là lúc nóng nhất, cô lại đang mang thai, mồ hôi sau lưng đã thấm ướt chiếc váy vải bông. Tóc cũng ướt đẫm dính bết vào gương mặt trắng trẻo xinh đẹp.
Cái tên Lưu Cảnh Thiên khiến lòng Chu Dư trầm xuống.
Lưu Cảnh Thiên là oan gia đối thủ một mất một còn từ nhỏ đến lớn của Chu Phóng - em trai cô. Chu Phóng luôn bất hòa với Lưu Cảnh Thiên, nhưng lại không có gì với Cố Dã.
Kiếp trước cô cũng chỉ là sau này mới biết, lần Cố Dã gây chuyện này, là vì Chu Phóng.
Chu Phóng nhỏ hơn cô hai tuổi, năm nay mới mười chín. Mẹ cô mất, bố lại đi bước nữa, hai chị em nương tựa vào nhau mà sống.
Bố không giúp đỡ thì thôi, thi thoảng mẹ kế còn đến tận cửa than thở. Nào là bố Chu Dư lại ốm, nào là cơm cũng chẳng có mà ăn, vừa đánh vừa xoa.
Chu Dư không còn cách nào khác, đành cho bà ta ít tiền mấy lần.
Sau này cô kết hôn với Cố Dã, Chu Phóng không ai quản. Khi đó cô lại đang trong trạng thái ốc không mang nổi mình ốc, liên lạc với Chu Phóng cũng ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

