Hai bên đấu đá qua lại nhiều năm, cuối cùng Cố Dã chết dưới tay nam chính.
Lúc còn sống, giữa cô và Cố Dã không có tình cảm gì, thậm chí còn ghét nhau. Thân là một linh hồn luôn kề cạnh Cố Dã mấy chục năm, chứng kiến cái chết của anh, trái tim Chu Dư như dao cắt, đau đớn khôn cùng.
Nhưng sau đó, cô lại không hiểu nổi. Cảnh tượng cuối cùng chính là Cố Dã nhận được một bức thư, dù cố gắng thế nào cô cũng không đọc được nội dung bức thư. Mà sau khi xem xong Cố Dã vội vàng ra ngoài ngay, thậm chí vệ sĩ cũng không kịp đi theo.
Cứ như vậy, Cố Dã dễ dàng chết dưới bánh xe do chính nam chính sắp đặt.
Sau đó, Chu Dư tỉnh dậy trên giường, trở lại ngày hôm nay, ngày 8 tháng 6 năm 1999 - một ngày cô nhớ mãi trong đời.
Kiếp trước, sau khi kết hôn với Cố Dã, cô lạnh nhạt với anh. Hôm nay, Viên Viên cũng đến tìm cô, nhưng vì không quan tâm đến Cố Dã, cô chẳng bận tâm, lại càng không nghĩ cách ngăn cản.
Sau đó Cố Dã bị giam giữ 3 tháng vì đánh nhau. Một mình cô bụng mang dạ chửa, không chồng, không ai giúp đỡ. Lại không có tiền, chỉ biết sống lay lắt qua ngày. Cộng thêm thiếu dinh dưỡng, lo nghĩ quá độ, cuối cùng sinh non rồi qua đời, để lại một đứa trẻ sinh non.
Nghĩ đến đây, tay Chu Dư bất giác siết chặt lấy tay Viên Viên, trong lòng cuộn trào cảm xúc hỗn loạn
Sau khi cô mất, Viên Viên cũng hết lòng giúp đỡ Cố Dã chăm sóc đứa bé, song khả năng của Viên Viên cũng có hạn. Sau này Viên Viên lấy chồng, nhưng chồng cô ấy đối xử với cô ấy không tốt. Anh ta nghi ngờ Viên Viên có dây dưa với Cố Dã, nên thường xuyên bạo hành cô ấy. Cuối cùng, Viên Viên đã bị chồng đánh chết.
Khuôn mặt anh tuấn của Trần Viên Viên lộ nét lo lắng, đôi mày thanh tú khẽ chau lại, giọng nói dịu dàng như gió thoảng: “Tiểu Dư, có phải cậu không khỏe không? Cậu có làm sao không? Nói cho mình, đừng bận tâm đến tên khốn Cố Dã nữa."
Thân hình nhỏ bé của Chu Dư đã bước vào giai đoạn giữa thai kỳ, thân hình mảnh mai như cánh liễu yếu đuối. Chiếc bụng tròn vo nhô ra càng làm nàng thêm phần mỏng manh, tựa như một bức tranh thủy mặc buồn man mác.
Trần Viên Viên cũng hết cách, cô ấy đã tìm mọi cách, mọi người cô ấy có thể nhờ đều đã tìm đến. Nhưng cuối cùng chẳng ai dám đứng ra ngăn cản, cô ấy chỉ còn cách tìm Chu Dư.
Giọng nói của cô thoảng như làn gió xuân: "Mình không sao đâu Viên Viên, chỉ là bé con vừa mới đạp mình một cái."
Nói đến đứa trẻ, trên khuôn mặt Trần Viên Viên thoáng chút tức giận: "Tên Cố Dã đó, bất kể đêm đó là như thế nào đi chăng nữa, nhưng giờ cậu đã là vợ anh ta rồi, còn đang mang trong mình con của anh ta, sao anh ta có thể nhẫn tâm như vậy! Đúng là đồ khốn nạn!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

