"Rầm rầm rầm!"
Chu Dư đang ngồi ngẩn ngơ trên giường, đôi mắt mơ màng nhìn trần nhà. Bỗng tiếng gõ cửa dồn dập, gấp gáp kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man khi vừa mới tỉnh giấc.
"Tiểu Dư! Tiểu Dư! Mở cửa nhanh lên!" Người bên ngoài có lẽ vì không nghe thấy động tĩnh gì, nên vừa gõ cửa vừa lớn tiếng gọi.
Chu Dư vội vàng đứng dậy, cảm nhận được eo mình nặng trĩu, cô như chợt bừng tỉnh, đưa tay đỡ bụng, xỏ dép rồi rảo bước ra mở cửa.
Bên ngoài là một cô gái có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to đen láy, tràn đầy lo lắng, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Nhìn thấy Chu Dư liền vội vàng nắm chặt lấy tay cô: "Tiểu Dư, cậu mau đi xem Cố Dã nhà cậu kìa, anh ta sắp đánh nhau với người ta rồi! Mau đi kéo anh ấy về!"
Chu Dư lại dường như không nghe thấy gì cả, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe, hai tay nắm chặt lấy tay cô gái: "Viên Viên."
Viên Viên vốn còn định nói điều gì đó, nhưng khi nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt Chu Dư, cô ấy khựng lại.
Cô ấy cảm thấy hôm nay Chu Dư có gì đó khác lạ. Trên gương mặt xinh đẹp ấy là những cảm xúc phức tạp, khó hiểu xen lẫn nỗi đau thương khôn cùng... Như thể cả thế giới sụp đổ trước mắt.
Thế nhưng tình hình cấp bách, cô ấy nhịn không được tiếp tục lay Chu Dư: "Tiểu Dư à, cậu còn không mau lên thì bọn họ đánh nhau thật đấy! Cậu đang mang thai, Cố Dã đúng là đồ khốn nạn, cũng không nghĩ xem nếu anh ta xảy ra chuyện gì thì cậu phải làm sao! Nói gì thì anh ta cũng là chồng cậu, mau đi xem thử đi!"
Trái tim Chu Dư lỡ một nhịp, sau đó cô gật đầu: "Mình đi ngay đây."
Chu Dư chết trẻ, cái chết đầy đau đớn. Cô qua đời khi sinh non trong lúc chuyển dạ khó khăn.
Nhưng oan hồn cô không siêu thoát, cứ thế lang thang 40 năm ở trần gian, chứng kiến toàn bộ câu chuyện như xem một bộ phim tua chậm.
Cô chứng kiến Cố Dã vừa ra tù, đứng lặng lẽ bên thi thể cô suốt đêm. Sau đó có người đưa đứa bé đi, chật vật nuôi nấng đứa trẻ khôn lớn nơi đất khách quê người.
Có một điều chắc chắn rằng, Cố Dã rất yêu thương con.
Sau này, anh liều lĩnh trở thành một trong những người đầu tiên ở Thâm Thị kinh doanh, phất lên nhanh chóng, có tiền, đón con về bên cạnh, cho con học trường quý tộc.
Nhìn đến đây, Chu Dư phần nào an lòng. Cô và Cố Dã đến với nhau chóng vánh, kết hôn cũng vội vàng, rồi cô lại sớm lìa đời.
Mặc dù tình cảm giữa hai người nhạt nhẽo nhưng Cố Dã vẫn gánh vác trách nhiệm với đứa con.
Nói cho cùng, kiếp trước khi gả cho Cố Dã, cô nào có xem anh ra gì. Chỉ thấy anh như một gã bán vé số vô công rồi nghề, suốt ngày lông bông như diễn viên đóng thế thất nghiệp. Nếu không phải đêm hôm ấy, đời này cô thề sẽ không dây dưa gì đến anh.
Vậy mà niềm vui ngắn ngủi như đoạn quảng cáo giữa phim, đứa nhỏ bị bọn buôn người bắt cóc lúc tan học. Mà trớ trêu thay, kẻ cầm đầu lại chính là bố của nữ chính ngôn tình Ôn Thanh Thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

