Vì vậy cô nghĩ thế nào cũng không hiểu, tại sao Cố Dã lại vì Chu Phóng ra mặt. Nói lý ra hai người chẳng có liên quan gì đến nhau.
Cô chỉ biết, chuyện này đối với Chu Phóng cũng là một bước ngoặt quan trọng. Sau khi Cố Dã bị tạm giam, Chu Phóng tự mình đi tìm Lưu Cảnh Thiên gây sự.
Cuối cùng lại vô tình làm Lưu Cảnh Thiên bị thương, dẫn đến Lưu Cảnh Thiên bị tàn tật, bị kết án 25 năm tù. Đến khi ra tù, đã không còn phù hợp với thế giới đảo điên này nữa, chỉ có thể kiếm sống ở tầng lớp đáy xã hội, sống vô cùng chật vật.
Chu Phóng năm nay mới mười chín tuổi, tuổi trẻ khí cao. Còn Chu Phóng sau đó 44 tuổi, trông chẳng khác gì ông lão 60.
Một mảng u ám, thê lương, cô độc đến não nề.
Nghĩ đến đây, tim Chu Dư lại càng nhói đau. Cô và Cố Dã thật ra chẳng chung sống bao lâu, nhưng Chu Phóng, đứa em trai này lại là do một tay cô nuôi nấng. Cậu tuy thông minh lương thiện nhưng lại hơi có chút bốc đồng.
“Ở đâu? Chúng ta mau qua đó.” Chu Dư cắn nhẹ môi, bước nhanh hơn.
Trần Viên Viên còn định nói gì, nhưng nhìn thấy nhóm người trong con hẻm phía trước, liền lập tức dừng bước, né sang một bên cạnh Chu Dư.
Chu Dư vừa xoa eo vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Cố Dã đang ngậm điếu thuốc. Anh ngửa đầu, vẻ mặt bất cần đời ngồi trên chiếc xe máy.
Cô bỗng nhiên có chút khẩn trương. Giống như trước giờ chưa từng nghĩ tới nếu Cố Dã không nghe lời cô thì phải làm sao?
Lúc này tuy rằng cô và Cố Dã đã kết hôn, nhưng trên thực tế lại giống như người xa lạ. Một ngày ở nhà ngoài cãi nhau ra thì không nói với nhau được ba câu.
Chu Dư đứng im tại chỗ có chút không dám bước tới, bồn chồn lo lắng lại không biết phải làm sao.
Cố Dã sinh ra đã đẹp trai ngời ngời, một đôi mắt phượng hẹp dài sâu thẳm, con ngươi đen láy lại như ẩn giấu sự lạnh lùng vô đáy. Sống mũi cao thẳng như núi, đôi môi mỏng tựa lưỡi dao sắc bén. Dáng người cao lớn, đôi chân dài miên man không chút áp lực duỗi thẳng hai bên xe máy.
Hiện tại đang là mùa hè, Cố Dã mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Hình như anh rất dễ ra mồ hôi. Chiếc áo sơ mi trắng hơi ẩm ướt, mơ hồ lộ ra những thớ cơ bắp rắn chắc bên dưới.
Ánh mắt anh cũng chẳng kém cạnh, chỉ liếc mắt một cái đã thấy Chu Dư. Cô mặc một chiếc váy trắng, đứng ở đầu phố. Làn da trắng nõn bị nắng phơi đến đỏ ửng, màu môi nhạt nhòa nhìn có vẻ hơi yếu ớt. Hai tay nắm chặt váy, rụt rè sợ sệt nhìn anh, đôi mắt như phủ một tầng sương mờ nhàn nhạt.
Anh rút điếu thuốc trong miệng xuống, lông mày hơi nhíu lại: "Sao em lại tới đây?”
Chính cô là người ghét bỏ Cố Dã, trong mắt cô anh chỉ là một tên côn đồ. Nếu không phải bạn bè liên tục mời mọc, lại… lại bởi vì người cô thầm mến lúc trước cũng tham gia bữa tiệc này, thì dù có thế nào cô cũng sẽ không đến ăn bữa cơm này. Ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

