Đào Đào xắn tay áo, chống nạnh nghĩ thầm, hiện tại tart trứng Bồ Đào Nha vẫn chưa phổ biến, chắc chỉ có những thành phố lớn như Tân Thành, Cảng Thành, Áo Thành mới có. Đa số người ở thị trấn Chương Khê đều chưa từng ăn thử, nhưng chắc cũng sắp rồi, chuyện món bánh này càn quét cả nước cũng chỉ trong vài năm tới mà thôi.
Lần này, nhất định phải để tiệm nhà cô trở thành người đi đầu trào lưu tart Bồ trong thị trấn!
Về sau, món tart Bồ đã quá quen thuộc với mọi nhà, nguyên liệu đều có thể làm sẵn, từ dung dịch trứng đóng hộp đến đế bánh đông lạnh. Đừng nói là tiệm bánh mì, trên mạng có vô số video hướng dẫn, tự sắm cái nồi chiên không dầu cũng có thể dễ dàng làm để ăn, chẳng có chút khó khăn nào.
Nhưng bây giờ thì đâu có dễ dàng như vậy.
Nếu không thì ngày trước sao lại có nhiều người lặn lội đường xa mời thợ từ Áo Thành về dạy chứ?
Đào Đào đâu cần thợ Áo Thành, chuyện làm bánh tart trứng cô đã quá quen tay rồi.
Mười mấy hai mươi năm sau, có tiệm bánh nào mà không bán tart trứng cơ chứ? Không chỉ có tart Bồ, người ta còn biến tấu ra tart Áo Lợi Áo, tart dâu tây, tart phô mai, tart sầu riêng, tart chè xoài bưởi... Không chỉ đa dạng về hương vị mà còn phong phú về kiểu dáng, nào là tart viền hoa, tart đế cao, tart nhân dày, tart khổng lồ, thậm chí có cả pizza tart trứng cán dẹt.
Sự cạnh tranh khốc liệt đó khiến Đào Đào cảm thấy mình chỉ cần tung ra vô số kiểu bánh tart trứng khác nhau thôi là đủ đánh bạt các tiệm bánh ngọt kiểu Tây mới nổi trong thị trấn rồi.
Tiệm bánh mà cô mở khi lớn lên tuy không lớn, thu nhập chỉ đủ cho hai cha con cô đủ ăn đủ mặc, nhưng cô có nguyên tắc riêng. Cô làm bánh không bao giờ dùng nguyên liệu làm sẵn, kể cả tart trứng cũng vậy, không dùng đế bánh làm sẵn, cũng không dùng đế bánh để qua đêm, tất cả đều là nướng xong bán luôn trong ngày.
Tiệm bánh nhỏ muốn đọ lại các chuỗi thương hiệu lớn là điều không thể, chỉ đành đi theo con đường duy trì uy tín và sáng tạo làm thủ công.
Thế nên kiếp trước, tiệm của cô không có nhiều loại bánh, số lượng cũng ít, bù lại cô làm rất tận tâm, nguyên liệu sử dụng đều đảm bảo sạch sẽ, nhờ vậy mà việc buôn bán luôn ổn định, khách quen cũng nhiều.
Hôm nay Đào Đào định nướng trước vài cái cho cả nhà ăn thử.
Dù sao cũng tối rồi, làm nhiều lại lãng phí. Cô không dám bật cái lò nướng ga lớn bốn tầng mà Đào Quảng Chí mua lại từ nhà máy thực phẩm, một là sợ lỡ làm hỏng thì cái mạng nhỏ này khó giữ, hai là chỉ làm mười cái bánh tart mà bật lò to như vậy thì tốn ga lắm.
Cô quyết định dùng cái lò nướng nhỏ tích hợp nằm dưới bếp ga ở góc bên kia.
Qua đó mới thấy, những người thợ làm bánh mì và bánh ngọt thời xưa làm ngon được tới mức nào, đúng là quá đáng nể.
Loại lò nướng này cô đã không dùng bao nhiêu năm rồi, giờ còn phải mò mẫm lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

