Về việc lấy đâu ra công thức làm tart, cô sẽ lấy cớ là... buồn chán nên chơi đồ hàng với Úc Loan, bảo rằng trên tivi tình cờ chiếu chương trình làm bánh tart Bồ, thế là cô bắt chước làm đại theo hướng dẫn trên đó.
Thời này có thể xem được khá nhiều chương trình dạy nấu ăn hay làm bánh. Không chỉ có đầu bếp thực hành trực tiếp, người ta còn mời cả người nổi tiếng đến tham gia, chẳng hạn như chương trình "Gia đình bách sự thông" của địa phương. Nhà nào lắp chảo vệ tinh thì còn dò được đài Cảng Thành hay Mỹ, xem được "Quảng trường sinh hoạt Phương Thái", "Nhàn rỗi chốn đô thị" của Cảng Thành, thậm chí cả chương trình "Nướng bánh cùng Chu Lị Á" của Mỹ... Còn việc tại sao xem xong là biết làm, thì từ nhỏ cô đã phụ giúp Đào Quảng Chí, học được cách nhào bột rồi, nên làm theo hình vẽ mường tượng ra thì cũng bình thường... nhỉ?
Lần đầu tiên cứ lừa phỉnh như vậy đã, rồi giở chút thủ thuật. Với cái đầu của Đào Quảng Chí, cộng thêm bộ lọc nhìn con gái cưng, chắc ông sẽ không nghi ngờ gì đâu.
Trong nhà vừa hay có mấy bao bột lớn Đào Quảng Chí thường dùng để làm bánh. Đào Đào lôi ra xem nhãn hiệu, bột mì số 8 hiệu Mỹ Mai, bột mì số 11 hiệu Kim Tượng, hai thương hiệu bột mì lâu đời này đúng là gợi nhiều hoài niệm.
Sau này Đào Đào mở tiệm bánh mì cũng từng dùng qua.
Tiếp tục lục lọi, bơ lạt ở nhà là hiệu Bánh Xe, đường cát trắng hiệu Thái Cổ, kem tươi hiệu Tước Sào, sữa đặc hiệu Ưng Mạch, bột custard hiệu Sư Tử. Đào Đào hài lòng gật đầu, Đào Quảng Chí làm bánh đúng là rất có tâm. Tiệm bánh nhà cô tuy dẹp tiệm, nhưng nguyên liệu sử dụng tuyệt đối không có vấn đề, toàn là những thương hiệu lớn có tiếng.
Chỉ là ở nhà không có khuôn bánh tart. Đào Đào ngẫm nghĩ... lại bắt đầu lục tủ, tìm được một cuộn giấy bạc. Cô xé giấy bạc ra, nắn nắn, tự gấp thành hình những chiếc cốc nhỏ. Hiện tại tay cô bé xíu, sức yếu nên gấp ra hình thù méo mó, kích cỡ cũng chẳng đồng đều, nhưng thôi cũng dùng tạm được.
Dù sao thì lúc lấy bánh ra cũng dễ hơn dùng cốc sứ.
Cô xoay người ngoái lại nhìn thử.
Úc Loan đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, nhìn chằm chằm vào tivi.
Phụ đề trên tivi đang cuộn lên, Đào Đào nán lại nhìn cậu thêm một lát.
Đợi bài hát kết thúc phát xong, tivi chuyển sang chương trình quảng cáo, Úc Loan quả nhiên đứng dậy mờ mịt nhìn quanh một vòng. Thấy Đào Đào ở trong bếp, cậu liền lững thững đi tới.
Đi đến cửa bếp, cậu bèn dừng bước.
Cửa bếp là loại cửa kính lùa, dù thường ngày không đóng nhưng dưới sàn lại có đường ray bằng hợp kim nhôm. Lần nào gặp thanh chặn cửa này cậu cũng dừng lại, rồi bước qua bằng một động tác thật chậm.
Đào Đào nhìn cậu nhóc bé xíu, vẻ mặt nghiêm túc, chầm chậm nhấc chân lên rồi lại chầm chậm hạ xuống hệt như một con lười, khiến cô bật cười.
Thằng bé đáng yêu thế này, sao kiếp trước mình chẳng nhận ra nhỉ?
Bước qua thanh chặn, cậu tò mò và im lặng đứng sang một bên nhìn tay Đào Đào ngoáy bột mì từng vòng một.
Úc Loan rất ít khi chủ động nói chuyện. Trước khi đi Cảng Thành để can thiệp trị liệu, cậu cũng hiếm khi nhìn thẳng vào mắt người khác.
Nhưng lạ lùng là, hình như từ lúc bắt đầu, Úc Loan không hề lảng tránh ánh mắt của cô quá gắt gao, lại còn phản ứng lại với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


