Trần Hồng gào toáng lên. Cổng nhà vẫn mở toang, không ít người dân trong thôn bị tiếng ồn thu hút, tò mò ngó nghiêng vào trong sân nhà họ Chân.
Chân Châu im lặng, Trần Hồng lại càng được đà gân cổ lên gào: “Ái chà, bố mẹ nuôi mày ăn học để mày báo đáp thế này đấy à? Trong nhà sắp không có cơm mà bỏ bụng rồi, mày thì hay rồi, còn đi ăn cắp tiền? Lại còn đi ăn tiệm, mày không thấy xấu hổ à!”
Chân Châu nhìn bà ta như nhìn một kẻ ngu xuẩn, sắc mặt càng lúc càng sa sầm. Người đứng xem ngoài cửa ngày một đông, thôi được, là do bà ta tự chuốc lấy.
“Khởi động kỹ năng “Lời nói thật”.”
Hệ thống: [Đã nhận lệnh, tiêu tốn 300 điểm kinh nghiệm để đổi lấy một thẻ “Lời nói thật”, đối tượng áp dụng: Trần Hồng]
Thấy Chân Châu không phản bác, Trần Hồng càng thêm đắc ý. Quả nhiên cách mà Vương Cúc Hương chỉ cho bà ta rất hữu hiệu.
Thấy Chân Thắng Lợi bước vào, Trần Hồng cố ý nâng cao giọng: “Không phải tao nói gở, mày còn chưa lấy chồng mà đã có thói trộm cắp, hàng xóm láng giềng đều nhìn thấy cả đấy. Mày không cần thể diện thì thôi, nhưng đừng có làm liên lụy đến Nhị Nha nhà này! Nhà này còn cần mặt mũi!”
Chân Châu đau đầu: “Vẫn chưa tải xong à?”
[Đang tải, 70%]
[80%]
[90%]
...
[Ting! Thẻ kỹ năng tải xong!]
Trần Hồng chạy bình bịch ra giữa sân, bắt đầu gào thét lu loa ăn vạ trước mặt người trong thôn: “Thật không biết tao nuôi nấng loại con gái như mày làm gì, lại đi ăn cắp tiền. Em mày và bố mày còn chưa được miếng thịt nào vào bụng, sao mày nhẫn tâm thế hả!”
Trần Hồng đắc ý vô cùng. Chân Châu biết giả vờ đáng thương, chẳng lẽ bà ta lại không biết?
Đáng tiếc là bà ta hoàn toàn không hay biết những lời thốt ra khỏi miệng mình, khi lọt vào tai người khác lại trở thành: “Cái đồ con ranh vô ơn bạc nghĩa này, mày với con mẹ chết yểu của mày đúng là cùng một giuộc! Mày không ngờ đúng không, tao đã giấu hai đồng đó đi từ lâu rồi!”
“???”
Trần Hồng tiếp tục: “Tao biết mày không ưa tao, nhưng dù sao tao cũng làm trâu làm ngựa cho cái nhà họ Chân này hơn chục năm nay, dù mày có ghét tao đến đâu thì tao cũng có công lao nhọc nhằn chứ!”
Còn những gì mọi người nghe thấy là: “Tao chính là không ưa mày, mày y chang con mẹ chết yểu của mày, đồ hồ ly tinh! Đồ vô ơn bạc nghĩa!”
Chân Châu suýt nữa thì phì cười. Chân Thắng Lợi sực tỉnh, vội vàng lao ra bịt mồm bà ta lại: “Con mụ điên này! Vào nhà ngay!”
Trần Hồng không hiểu sao Chân Thắng Lợi lại hành xử như vậy: “Ông làm sao thế?”
Còn làm sao nữa, bên ngoài đã có người gào lên: “Trần Hồng, giấu tiền ở đâu thế?”
Sắc mặt Trần Hồng thoắt cái trắng bệch. Chân Đường rõ ràng cũng không lường trước được tình huống này, cảm thấy nhục nhã ê chề, vội vàng chạy tọt vào phòng đóng sầm cửa lại.
Giang Diễn hạ gùi xuống, xoa đầu em gái, gọi vọng vào trong nhà: “Chị cả.”
Chị cả Giang bước ra: “Về rồi đấy à? Mau nghỉ ngơi đi, ngày đầu tiên đi làm ở vườn trái cây thấy thế nào?”
Giang Diễn đi tới bên giếng trong sân, múc nước giếng giặt qua chiếc khăn mặt rồi lau mồ hôi: “Cũng tốt ạ.”
“Thế thì tốt rồi, cơm sắp chín rồi, em uống ngụm nước trước đi.”
Giang Diễn định dọn dẹp đồ đạc trong gùi trước. Chiếc gùi hôm qua vẫn nằm im lìm dưới đất. Anh bước tới, định nhét đống nấm đã phơi khô vào đó để ngày mai đem lên trấn đổi tiền, không ngờ lại vô tình phát hiện ra một chiếc túi nhỏ nằm khuất trong góc.
Bên trong là một dải thịt ba chỉ nạc mỡ đều đặn.
Anh cau mày, sực nhớ ra đây là đồ của Chân Châu, chắc là tối qua lúc lấy đồ cô để quên. Anh vừa định bỏ xuống thì Giang Nhiên rón rén chạy tới mách lẻo: “Ban ngày cái bà thím đáng ghét đó lại đến đây, chị cả còn cho bà ấy một miếng thịt nữa cơ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



