“Vâng.”
Chân Đường cố tình đến cái chỗ mà mọi người đi làm đồng về để bêu rếu chuyện này với cô. Chân Châu cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức vặn loa hét toáng lên đáp trả: “Tiền tôi tiêu là tiền tôi tự kiếm được đàng hoàng chính đáng, đứa nào lấy cắp thì đứa đó tự biết!”
Chân Đường giật thót mình: “Chị nói nhỏ thôi, chuyện trong nhà xấu mặt lắm...”
Vừa mới đặt chân về đến nhà, Chân Châu đã ngửi thấy một mùi thịt thơm thoang thoảng quen thuộc, nhưng cô chẳng thèm bận tâm đến chuyện đó mà lao thẳng vào trong phòng. Trần Hồng vừa thấy cô đã oang oang cái mồm.
“Ái chà, còn dám vác mặt về cơ à, tao cứ tưởng mày đủ lông đủ cánh rồi, không thèm đoái hoài gì đến cái nhà này nữa chứ!”
Chân Châu bơ đẹp bà ta, đưa mắt nhìn về phía Chân Thắng Lợi. Trông ông ta có vẻ như vừa mới đi làm đồng về, mồ hôi nhễ nhại. Nghe Trần Hồng kể chuyện trong nhà, ông ta liền cau mày nghiêm nghị quát: “Hôm qua có người nhìn thấy mày lên trấn, sự thật có đúng là vậy không hả?”
“Đúng vậy, thì sao nào?”
“Còn hỏi sao nữa?” Nghe cô thừa nhận, Trần Hồng lập tức nhảy dựng lên: “Cả ngày trong nhà ăn uống kham khổ thế nào, thế mà mày dám mò ra ngoài ăn tiệm? Mày lấy tiền đâu ra! Có phải mày ăn cắp tiền của nhà không!”
Chân Châu tức đến bật cười, xem ra cô vẫn chưa nhìn thấu được bản chất của cái gia đình này. Cô cười nhạo: “Tiền của nhà á? Sống ở cái nhà này bao nhiêu năm nay, tôi đã bao giờ nhìn thấy một cắc tiền lẻ nào chưa? Nếu mà biết chỗ giấu tiền thì hôm trước tôi đã chẳng đến mức đổ bệnh nằm liệt giường rồi!”
Chân Châu dõng dạc phản bác, chẳng có chút gì gọi là chột dạ. Ngoài cổng nhà họ Chân lúc này đã xúm đông xúm đỏ người đến xem náo nhiệt, ai nấy đều hóng hớt chờ đợi kết cục của màn kịch này.
Chân Thắng Lợi cứng họng, Trần Hồng cũng nghẹn lời. Quả thật, chuyện Chân Châu đổ bệnh nằm liệt giường vừa mới xảy ra mấy hôm trước, bác sĩ trạm xá còn bảo nếu đem đến muộn chút nữa thì có khi sốt đến hỏng não rồi.
“Thế một đứa con gái như mày, đào đâu ra tiền! Lại còn đi ăn tiệm, để cả thôn cả trấn người ta nhìn thấy!”
“Chuyện đó không đến lượt dì quản, nói chung tôi không lấy cắp tiền của nhà.” Chân Châu buồn nôn cùng cực. Trần Hồng chắc chắn nhớ rõ mồn một từng đồng từng hào trong nhà, thế mà lại ngậm máu phun người vu oan cho cô ăn cắp tiền, chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng thế được!
[Ký chủ, cô có thể dùng 300 điểm kinh nghiệm đổi lấy kỹ năng “Lời nói thật” nhé.]
Đến cả hệ thống cũng không nhịn nổi nữa bèn lên tiếng nhắc nhở.
Chân Châu đương nhiên biết rõ công dụng của kỹ năng này, áp dụng lên đối phương thì đối phương sẽ mất kiểm soát mà khai ra toàn bộ sự thật. Cô cười khẩy một tiếng: “Không vội.”
Cô còn muốn chống mắt lên xem bà mẹ kế nguyên chủ này có thể làm mới giới hạn chịu đựng của mình đến mức nào.
“Ông à, ông nói một câu đi chứ! Nó không giải thích được nguồn gốc số tiền đó, chẳng nhẽ không phải là do nó lấy cắp?”
“Dì đừng có mà ở đây ngậm máu phun người, dì nói mất tiền là mất tiền sao? Dì cứ việc trưng sổ sách thu chi trong nhà ra xem nào, tôi còn nghi ngờ chính dì đang nói dối đấy.”
Trần Hồng không ngờ cô lại dám phản pháo như vậy, liền đập bàn đập ghế: “Lấy thì lấy, hôm nay không dạy cho con ranh này một bài học thì tao không mang họ Trần!”
****
“Ông xem đi! Đây là toàn bộ số tiền tôi có, cộng thêm các khoản chi tiêu dạo này, rõ ràng là thiếu mất hai đồng! Người trong thôn còn tận mắt thấy nó lên trấn, lại còn ăn tiệm nữa! Nó còn gì để chối cãi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)