Giang Diễn nhìn theo hướng tay Giang Nhiên chỉ. Dải thịt hun khói treo dưới hiên nhà là thịt lợn rừng anh săn được dạo trước. Anh mím môi: “Anh ra ngoài một lát, em vào nhà nói với chị cả một tiếng nhé.”
“Anh hai đi đâu thế?”
Giang Diễn không ngoái đầu lại đáp. Anh phải mang miếng thịt này trả lại cho Chân Châu, nhân tiện đánh tiếng với nhà họ Chân hủy luôn mối hôn sự này càng sớm càng tốt.
Ai ngờ vừa đi được một quãng, anh đã nghe thấy mấy người trong thôn kháo nhau về chuyện nhà họ Chân. Bước chân Giang Diễn chậm lại, cô ấy ăn cắp tiền sao?
Không, Giang Diễn lắc đầu.
Anh không tin.
Nhưng lúc này mà đem trả thịt thì e là không tiện, rủi nhà cô lại vặn hỏi nguồn gốc miếng thịt này, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa sao?
Giang Diễn bỗng thấy bực dọc vò đầu bứt tai, nhất thời không biết phải làm sao. Chính anh cũng không nhận ra rằng, lúc này điều anh bận tâm là làm sao để tránh gây thêm rắc rối cho Chân Châu, chứ hoàn toàn không hề nghi ngờ nguồn gốc số tiền cô có hôm qua.
“Thật tội nghiệp, tôi nói chứ, bà vợ sau này của Chân Thắng Lợi đúng là chẳng tốt đẹp gì.”
“Thật là mất mặt quá đi mất!”
Giang Diễn nghe vậy liền túm lấy hai người dân kia: “Chuyện nhà họ Chân rõ ràng rồi à?”
Hai người kia bị cái bóng đen bất thình lình lao tới làm cho hết hồn: “Rõ, rõ ràng rồi.”
“Chuyện là sao?”
Đến khi nhìn rõ mặt người tới, hai người mới thở phào: “Là Giang Diễn à... Ây dà, thì con mụ nhà họ Chân đó, tự dưng như bị ma nhập, tự mình khai ra hết, đổ oan cho Đại Nha đấy.”
Nhưng Chân Châu thì đã ra khỏi nhà từ đời nào, vừa đi miệng vừa tủm tỉm cười.
Càng nghĩ càng thấy nực cười. Chân Châu vừa mới đẩy cổng viện ra đã thấy một bóng đen lao tới. Cô giật nảy mình, tưởng là người trong thôn đến xem náo nhiệt, vừa định lên tiếng đuổi đi thì đã bị một bàn tay đầy sức mạnh kéo sang một bên.
Giang Diễn đứng trước mặt cô, thở hổn hển, có vẻ như vẫn còn đôi chút căng thẳng.
“Bà ta có đánh cô không?” Ánh mắt người đàn ông đảo quanh khuôn mặt Chân Châu, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chân Châu sững người một lúc rồi sực nhớ ra: “Anh nói mẹ kế của tôi á, muốn đánh tôi á, bà ta phải tu luyện thêm mười năm tám năm nữa cơ!”
“Bố cô thì sao?”
“Bố tôi á? Ông ấy mà dám động tay động chân, tôi sẽ khóc lóc ăn vạ, khóc cho cả thôn xem luôn!” Thực ra Chân Châu không nói, Chân Thắng Lợi có muốn đánh cô thì e là cũng chẳng làm gì được.
Giang Diễn im lặng, Chân Châu mới phản ứng lại: “Sao anh lại đến đây?” Nói xong, cô chớp chớp mắt: “Anh lo lắng cho tôi à?”
Trong màn đêm, nhịp thở của người đàn ông trước mặt dường như nặng nề hơn đôi chút. Cô con gái nhà người ta, nói năng sao chẳng biết giữ ý tứ gì cả. Anh lập tức quay người: “Đi ngang qua thôi.”
Chân Châu mới chẳng thèm tin. Cô vừa định lên tiếng thì bỗng ngửi thấy mùi thịt thơm phức giống y như lúc mới bước vào cổng: “Nhà lấy đâu ra thịt thế?”
Giang Diễn nghe vậy liền khựng lại, cô ấy không biết chuyện Trần Hồng đến nhà sao?
“Bà ta không mua đâu, là chị tôi cho đấy.”
“Cái gì?” Chân Châu trợn tròn mắt: “Chị anh cho bà ta thịt làm gì?”
Giang Diễn mím môi, không thốt nên lời.
Cô ấy rốt cuộc có biết mẹ kế đang lo liệu chuyện hôn sự cho mình không nhỉ, Giang Diễn phân vân.
“Chị anh cho bà ta bao nhiêu, thơm thế này, hình như còn là thịt hun khói nữa!”
“Ừ.”
Thấy Giang Diễn gật đầu, Chân Châu càng nhảy dựng lên. Thịt hun khói là món ngon biết mấy, lại đi cho Trần Hồng? Tiện nghi cho bà ta quá! Đang cơn bực tức, cô chợt nhìn thấy thứ trên tay Giang Diễn: “Cái này lại là gì nữa đây?”
Giang Diễn cúi đầu nhìn, lúc này mới sực nhớ ra mục đích chính, anh đưa cho cô: “Cái này hôm qua cô để quên trong gùi của tôi, trả cô này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)