Chị cả Giang đang rửa nấm ngoài sân, từ xa đã nghe thấy giọng Trần Hồng sang sảng vang lên, đon đả đến lạ kỳ: “Thu Diệp có nhà không?”
Động tác của chị cả Giang khựng lại đôi chút, chị đứng dậy ra mở cổng viện cho bà ta.
Vừa bước chân vào khoảnh sân này, hai mắt Trần Hồng đã láo liên nhìn ngó khắp nơi không kiểm soát nổi, bà ta cười lả lơi nói: “Chà chà, khoảng sân nhà cháu vẫn hoành tráng y như ngày nào!”
Khuôn viên cũ kỹ của nhà họ Giang giờ đây tuy đã tàn tạ, nhưng vẫn khó lòng che giấu được sự bề thế, tráng lệ thuở trước. Tường cao gạch xanh, ngói lợp cong vút, chỉ cần liếc mắt một cái là đủ biết địa vị hiển hách một thời của gia chủ.
“Thím vào trong ngồi đi.” Chị cả Giang gượng gạo mời khách, nhưng Trần Hồng thì chẳng thèm khách sáo chút nào, bước thẳng vào sân ngồi phịch xuống, ánh mắt vẫn không ngừng săm soi đánh giá.
“Tiểu Nhiên, rót chén trà mang lên đây.”
Từ trong bếp, một thiếu nữ thò đầu ra: “Vâng ạ.”
Trần Hồng cười xòa: “Đây là Tiểu Nhiên phải không, năm nay cũng mười ba tuổi rồi nhỉ?”
“Mười hai tuổi rồi ạ.” Chị cả Giang mỉm cười đáp.
Giang Nhiên nhanh chóng bưng trà lên, Trần Hồng chẳng kiêng nể gì, ừng ực uống cạn sạch trong hai ngụm, sau đó quệt miệng, bắt đầu đi vào việc chính.
“Chuyện này...” Thực ra trong lòng chị cả Giang cũng đang phân vân, tuy không hiểu tại sao Trần Hồng lại sốt sắng muốn gả con gái riêng của chồng đi đến vậy, nhưng cuối cùng chị vẫn gật đầu: “Thế để cháu về hỏi ý kiến em Diễn xem sao, có nên gặp mặt không nhé?”
Nghe thế, Trần Hồng đập bàn cười ha hả: “Chắc chắn là được! Đại Nha nhà thím mặt mũi xinh xắn, dáng dấp đoan trang lắm! Thằng Diễn đảm bảo sẽ ưng cái bụng cho mà xem!”
Chị cả Giang mỉm cười cho qua chuyện, sau đó hàn huyên thêm vài câu với Trần Hồng. Trước khi về, bà ta cứ nấn ná lề mề, tay sờ sờ mó mó khắp nơi, miệng thì tía lia không dứt: “Cháu xem nhà các cháu cơ ngơi đồ sộ, lắm đồ tốt nhường này, Đại Nha nhà thím mà gả vào đây, chắc chắn là số hưởng phúc rồi!”
Bà ta có thực sự mong muốn Chân Châu được hưởng phúc hay không thì chẳng ai biết, nhưng chuyện muốn vơ vét đồ đạc từ nhà họ Giang thì rõ rành rành mười mươi.
Trước khi đi, cứ lề mà lề mề mãi cho đến khi chị cả Giang phải cắt một miếng thịt hun khói treo trên xà nhà xuống đưa cho, Trần Hồng mới hớn hở xách đồ ra về.
Sau khi bà ta rời đi, Giang Nhiên tỏ vẻ khó chịu ra mặt.
“Chị ơi, sao chị lại cho bà ấy thịt, đó là miếng thịt mà anh hai khó khăn lắm mới săn được, trong nhà chỉ còn mỗi miếng ấy thôi.”
“Người ta là khách, nhà mình phải có lễ nghĩa chứ em.” Chị cả Giang kiên nhẫn giảng giải đạo lý cho em gái.
Giang Nhiên bĩu môi: “Tiếng tăm bà ấy trong thôn đâu có ra gì, nghe bảo bà ấy đối xử tệ bạc với chị gái kia lắm. Lần nào đến nhà mình, bà ấy cũng dòm ngó tứ tung, cứ như thể nhà mình đang giấu giếm thứ gì vậy, em không thích bà ấy chút nào.”
Chị cả Giang xoa đầu em gái, bật cười: “Trẻ ranh mà biết nhiều chuyện gớm nhỉ, chị cũng vì lo chuyện hôn sự cho anh hai của em thôi.”
“Anh hai tốt như vậy, thiếu gì chị gái thích anh ấy chứ.” Giang Nhiên chớp chớp mắt.
“Con gái con lứa đừng có nói lung tung.” Chị cả Giang vội vàng mắng yêu.
Nói xong, bản thân chị cũng thở dài sườn sượt. Tuy thừa biết những tâm tư mờ ám của Trần Hồng, nhưng chị cũng chẳng có cách nào khác. Em Diễn nhà chị thì tốt thật đấy, nhưng những cô gái sẵn sàng chịu gả vào cái nhà này lại đếm trên đầu ngón tay. Với hoàn cảnh gia đình hiện tại, đâu phải ai cũng cam lòng để con gái mình gả đến chịu khổ chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)