Giang Diễn làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, Chân Châu đành thở dài hì hục làm theo. Khó khăn lắm mới tưới nước xong cho toàn bộ cây trong vườn, cô đã mệt rã rời đến mức không buồn nhúc nhích.
“Tôi kiệt sức rồi, anh phải cho tôi nghỉ một lát.”
Chân Châu nơm nớp lo sợ Giang Diễn sẽ bắt cô làm việc tiếp, vội vàng xua tay nói với anh. Không ngờ Giang Diễn cũng thuận đà ngồi bệt xuống, xem ra anh cũng mệt mỏi không kém.
Chân Châu thở phào nhẹ nhõm, con người chứ có phải cỗ máy đâu. Cô vừa định khuyên Giang Diễn nghỉ ngơi thêm chút nữa thì thấy anh mở hộp cơm mang theo bên mình, lấy ra một chiếc bánh ngô làm từ rau dại.
Đúng rồi! Đến giờ ăn cơm rồi!
Chân Châu hoàn toàn quên béng mất chuyện này. Cô xoa xoa cái bụng xẹp lép, lúc này mới chợt nhận ra mình không hề mang theo cơm trưa, trong lòng đột nhiên dâng lên chút hối hận.
Giang Diễn thu hết vào tầm mắt, không kìm được bèn hỏi một câu: “Không mang cơm à?”
“Ừm...”
Giang Diễn cúi đầu nhìn chiếc bánh ngô trơ trọi trong bát của mình, trông cực kỳ nghèo nàn, nhưng... dẫu sao cũng tốt hơn là nhịn đói. Anh liền đưa nốt chiếc bánh ngô bột tạp còn lại cho cô: “Ăn tạm đi, không có thức ăn kèm đâu.”
Chân Châu không ngờ anh lại chia phần ăn trưa cho mình. Dù cô có thể tìm một chỗ vắng người để vào không gian ăn uống no say, nhưng...
“Cảm ơn anh Giang Diễn.” Chân Châu cười tươi đón lấy.
Chiếc bánh ngô cứng ngắc, không cần ăn thử Chân Châu cũng có thể đoán được mùi vị của nó. Nhưng cô vẫn cắn một miếng nghiêm túc, nhai kỹ nuốt chậm, ăn vô cùng cẩn thận mà không hề lộ ra chút ghét bỏ nào.
Khóe mắt Giang Diễn vẫn dõi theo nhất cử nhất động của cô. Anh thừa biết món bánh ngô khô khốc này chẳng ngon lành gì, cũng biết rõ ngày hôm qua cô gái này đã mua thịt lợn và trứng gà ở chợ đen.
Hả???
Chân Châu không hiểu sao thái độ của anh lại đột ngột thay đổi, nhưng Giang Diễn thực sự đã một mình bước đến đống phân bón, chẳng nói chẳng rằng vác luôn một bao lên vai, xé bao bì, rồi bắt đầu bón phân cho từng gốc cây.
Mùi phân bón nồng nặc khó ngửi, Giang Diễn e ngại cô sẽ buồn nôn, cộng thêm chút thể lực còm cõi của Chân Châu thì căn bản chẳng làm được bao nhiêu.
Có người làm giúp, Chân Châu tự nhiên sướng rơn mà đồng ý. Cô tựa lưng vào gốc cây, nhịn không được hỏi hệ thống: “Trong sách rốt cuộc miêu tả thế nào về chuyện nguyên chủ gả cho Giang Diễn?”
[Sau khi gả nữ chính đi, Trần Hồng liền bắt đầu tính kế lên đầu cô chị Chân Châu. Có lẽ tác giả đột nhiên có chút lương tâm, lần này không sắp xếp cho Chân Châu gả vào nhà họ Trần bài bạc bê tha nữa, mà gả cho nhà họ Giang.
Chị cả Giang Diễn tên là Giang Thu Diệp, trước nay vẫn luôn muốn cưới vợ cho em trai mình. Trần Hồng chủ động đến nhà nói chuyện, qua lại một hồi, mối hôn sự này liền thành.]
Chân Châu ngẫm nghĩ một chút, Trần Hồng nóng lòng tống khứ Chân Châu đi như vậy chẳng qua là vì thèm khát món tiền sính lễ. Nhưng nhà họ Giang thì nghèo rớt mùng tơi, ngày tháng sống trong thôn lúc nào cũng xếp bét bảng, bà ta thì đang mưu đồ gì chứ?
[Thôn Đào Am có một lời đồn đại, rằng dưới nền móng nhà họ Giang có chôn giấu vàng bạc.]
Phụt.
Chân Châu suýt nữa phì cười. Đúng là tư tưởng phong kiến cổ hủ nực cười, lúc nào cũng cho rằng nhà địa chủ ngày xưa giấu giếm vàng bạc châu báu. Bao nhiêu năm trôi qua rồi, nếu có thì cũng đã sớm nộp cho nhà nước. Trần Hồng quả thật quá ngây thơ, chắc là nhắm trúng việc chị cả Giang đang nóng lòng cưới vợ cho em trai nên muốn nhân cơ hội kiếm một khoản hời kếch xù.
****
Về chuyện này, quả thực đã bị Chân Châu đoán trúng phóc.
Hôm nay Trần Hồng không đi làm đồng mà chạy thẳng một mạch đến nhà họ Giang. Vốn dĩ bà ta còn định đợi đến lúc con gái mình xuất giá xong xuôi rồi mới lo liệu chuyện của Chân Châu, nhưng những chuyện xảy ra trong hai ngày nay khiến bà ta cảm thấy không thể chần chừ thêm được nữa! Phải nhanh chóng tống khứ con ranh này đi càng sớm càng tốt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


