Lúc này Bùi Minh Học có hơi căng thẳng nhìn anh, mở miệng nói: "Chú Bùi, dì Tống không có ngược đãi chúng cháu. Quần áo của Tiểu Bối là cháu tự giặt, dì Tống không bảo cháu giặt. Dì ấy rất tốt với anh em chúng cháu, hy vọng chú không cãi nhau với dì ấy."
Bùi Luật Hành hơi sửng sốt.
Nghĩ đến là do bầu không khí cứng ngắc vừa rồi với Tống Chi Chi khiến mấy đứa nhỏ hiểu lầm.
Tưởng họ cãi nhau.
Cãi nhau, thật ra cũng không tính.
Bởi vì Tống Chi Chi hoàn toàn cũng không có ý định cãi nhau với anh.
Tâm tình cô bình tĩnh kinh người.
"Chú biết." Bùi Luật Hành lời ít ý nhiều.
Anh cũng không phải kẻ ngốc, lúc tiến vào tùy ý nhìn lướt qua đã biết hai đứa nhỏ giặt đều là quần áo của mình.
Nếu Tống Chi Chi thật sự không tốt với bọn họ, chắc chắn sẽ không chỉ để bọn họ giặt đồ cho mình.
Bùi Minh Học hơi thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi ở bên ngoài nghe thấy những người đó nói, trong lòng cậu ta rất sợ hãi.
Rất lo lắng hai người bởi vì anh em bọn họ mà cãi nhau.
......
Bùi gia.
"Ba, mẹ."
Bùi Luật Hành đi thăm cha mẹ.
Anh thay đổi một thân quần áo thoải mái, vẻ mặt ít đi vài phần nghiêm nghị, trên người sớm đã rút đi khí chất thời thanh niên, nhiều hơn vài phần trầm ổn.
Trên tay cầm vài món quà.
Vương Mai Hoa vài năm không gặp con trai, thấy anh đến rất vui vẻ, lập tức thân thiết hỏi: "Luật Hành, đã trở lại, mau, vào nhà ngồi."
"Mẹ đi nấu cơm đây."
Bùi Luật Hành vẻ mặt thản nhiên: "Không cần, lát nữa con còn có việc, đến thăm mọi người một cái rồi đi."
Nghe nói như thế, Vương Mai Hoa nhíu mày.
Bà ta thật ra không quá thích con trai lớn, từ nhỏ tính tình hờ hững, đối với cha mẹ ruột cũng không thích nổi.
Lại nghĩ tới Tiểu Bối cũng như vậy, quả nhiên là khắc từ trong xương tủy.
Nhưng mặc kệ không thích thế nào, tốt xấu gì cũng làm vẻ vang Bùi gia bọn họ.
Hiện giờ cả nhà đều dựa vào anh mà sống, đương nhiên phải tươi cười đón chào.
Bà ta lại hỏi: "Con cũng nên về nhà, có thấy Minh Học và Kiều Kiều không, bọn họ đều là những đứa trẻ rất ngoan."
"Gặp rồi." Bùi Luật Hành lời ít ý nhiều.
Vương Mai Hoa nói đến hai đứa nhỏ mi cười mắt to kia, tựa như đó mới là cháu ruột của bà ta.
Ngược lại đối với Tống Chi Chi và Tiểu Bối khi miệng không đề cập tới.
Bùi Luật Hành đặt chén trà xuống.
"Chi Chi và Tiểu Bối năm năm nay có tốt không?" Anh ngắt lời Vương Mai Hoa.
Vương Mai Hoa sững sờ, phục hồi tinh thần lại thái độ cực kì không vui: "Bọn họ có thể có gì không tốt nên ăn nên uống. Lúc trước con bảo nó đi xưởng dệt làm, chức vị tốt như vậy, kết quả nó cả ngày lười biếng. Nếu không phải mẹ tìm biện pháp đưa người làm ở vị trí đó, nó đã sớm bị đuổi việc.
"Con nói xem vợ nhà ai giống như nó, sinh con bốn năm năm rồi mà không chịu đi làm." Bà ta nói đến Tống Chi Chi thì tràn đầy không vui.
"Lúc này con bảo Minh Học và Kiều Kiều lại đây, nó còn bày sắc mặt cho mẹ xem, đổi biện pháp lấy tiền từ chỗ mẹ, trong nhà cũng sắp bị cô ta vét sạch!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

