Vương Mai Hoa còn chưa kịp nhiều lời chuyện con trai út muốn kết hôn, người đã đi.
Bà ta tức giận giậm chân một cái.
Đứa con bất hiếu này, tức chết bà ta rồi.
**
Cậu đang ngồi xổm, bỗng nhiên mấy đứa nhỏ chạy tới hỏi: "Cậu là ai."
"Đôi giày của cậu thật đẹp."
"So với Đại Tráng còn đẹp hơn."
Tiểu Bối quay đầu lại, đã thấy là mấy đứa nhỏ bẩn thỉu đang chảy nước mũi.
Đối phương vẻ mặt hâm mộ nhìn cậu.
Đại Tráng vốn được một đám trẻ con vây quanh, lúc này nghe thấy lời này, lập tức nhìn về phía Tiểu Bối.
Nhìn thấy Tiểu Bối, lại thấy cậu mặc quần áo mới hơn mình, lập tức đen mặt, lớn tiếng nói: "Đừng chơi với cậu ta, cậu ta là đồ ngốc, mẹ tớ nói chơi với cậu ta cũng sẽ trở nên ngốc."
"A, Cậu ta là tiểu ngốc Tiểu Bối."
"Sao hôm nay cậu ta lại mặc đẹp như vậy?"
"Mẹ cậu ta nghèo lắm, hoàn toàn không có tiền, có đôi khi còn phải tới nấu cơm cho nhà tôi để lấy quần áo tôi không cần cho nó mặc." Đại Tráng đắc ý nói.
Tiểu Bối trừng mắt nhìn Đại Tráng.
Cậu mới không nhặt quần áo Đại Tráng mặc lại.
Đây là áo ngắn và giày mới mẹ mua cho cậu.
"Đây nhất định là quần áo của tớ, không cho tên ngốc mặc quần áo của tớ."
Đại Tráng thấy cậu còn dám trừng mình, lập tức tức giận.
Đưa bàn tay bẩn thỉu ra đẩy Tiểu Bối.
Tiểu Bối tránh né Đại Tráng, Đại Tráng còn lớn hơn cậu hai tuổi, cánh tay bắp chân nhỏ bé của cậu bị đẩy xuống đất.
Quần áo mới thoáng cái bị bẩn.
Hốc mắt Tiểu Bối đỏ bừng, tức giận đưa tay cào mặt Đại Tráng.
Móng vuốt này trực tiếp cào Đại Tráng đến mơ hồ: "Oa - -" một tiếng khóc lên.
"Tên ngốc nổi điên rồi."
"Mọi người chạy mau."
Người lớn nghe tiếng khóc chạy tới.
Tiểu Bối nhìn thấy người lớn, cực kỳ sợ hãi, chạy về phía nhà.
Tống Chi Chi vừa nấu cơm xong chuẩn bị ra ngoài gọi người, đã nhìn thấy Tiểu Bối đang đứng ở cửa.
Quần áo mới vừa mặc ra ngoài không bao lâu đã nhăn nhúm, giày trên người cũng đều là bùn.
Cô kinh ngạc một lát, đứa nhỏ này sao mà đi ra ngoài trong chốc lát đã làm bẩn.
Hốc mắt Tiểu Bối còn hơi đỏ, nước mắt bao trùm nhưng làm thế nào cũng không để nước mắt rơi xuống.
Tống Chi Chi lập tức nhận ra không đúng, vội vàng tiến lên ba bước, khẩn trương ngồi xổm xuống sờ cậu: "Sao vậy Tiểu Bối?"
Tiểu Bối quật cường mím môi không nói lời nào.
Lúc này Tống Chi Chi mới phát hiện, cả người cậu đang phát run.
Cô lập tức trầm mặt.
Nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi.
Quả nhiên, sau chân chị chồng dắt Đại Tráng nước mắt nước mũi hùng hổ đi tới.
"Tống Chi Chi, cô xem con cô làm chuyện tốt đây này! Nó cào mặt Đại Tráng nhà tôi thành cái dạng gì rồi!"
Tống Chi Chi nhìn lướt qua Đại Tráng, Đại Tráng tròn vo, thịt trên mặt chen ngũ quan lại một chỗ, khóc đến nước mắt không phải nước mắt, nước mũi không phải nước mũi.
Trên mặt có một vết đỏ, không chảy máu.
Tiểu Bối lại run lên.
Tống Chi Chi bảo vệ Tiểu Bối sau lưng mình, quay đầu hỏi: "Tiểu Bối, đừng sợ, nói cho mẹ biết đã xảy ra chuyện gì?"
Tiểu Bối trốn sau đùi cô, ngón tay bẩn thỉu siết chặt ống quần cô.
Cậu kích động chỉ vào Đại Tráng nói năng không rõ ràng rồi lại cực kỳ phẫn nộ nói: "Đại Tráng mắng...... Mắng hu hu......
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

