Chiếc váy có vẻ mới mua.
Anh hơi nhíu mày.
Mấy năm nay mình gửi không ít tiền về, chẳng lẽ đúng như trong thư mẹ nói, số tiền này đều bị cô cầm về trợ cấp nhà mẹ đẻ?
Tống Chi Chi nhìn động tác của anh, chỉ vào túi da rắn rách trên tủ nói: "Quần áo của anh ở đó."
Bùi Luật Hành: "......"
Anh dừng động tác, xoay người nhìn về phía Tống Chi Chi: "Em muốn nói chuyện về hai đứa nhỏ?"
Anh lại đoán được.
Tống Chi Chi nhìn về phía anh.
"Không cần lo lắng." Thanh âm Bùi Luật Hành có hơi lạnh nhạt nhưng mang theo vài phần trấn an: "Anh biết bỗng nhiên đưa hai đứa nhỏ trở về để em chăm sóc, em khó có thể tiếp nhận. Nhưng anh chỉ đồng ý nuôi bọn họ đến mười tám tuổi, qua hai năm sau khi đi học có thể đưa bọn họ đến trường học ở ký túc xá."
Tống Chi Chi dừng lại chút, cô không nghĩ tới Bùi Luật Hành sẽ trấn an mình trước.
Chẳng lẽ anh cảm thấy thái độ hiện giờ của mình đều là vì đuổi hai đứa nhỏ đi?
Ở trong mắt anh, mình chính là người không chứa nổi con người khác như vậy?
Tống Chi Chi cười: "Tôi không muốn nói chuyện này với anh."
Bùi Luật Hành nghi ngờ nhướng mày.
Cô nâng mí mắt lên, thản nhiên nói: "Tôi muốn làm một bản báo cáo ly hôn."
Bùi Luật Hành: "...?"
Đúng là mình năm năm không trở về, cô có oán có thể hiểu được.
Nhưng mở miệng lại là ly hôn...... Không hề báo trước.
Trong khoảng thời gian ngắn cũng có hơi theo không kịp ý nghĩ của Tống Chi Chi.
Tống Chi Chi nói: "Anh không làm sai gì, cho nên tôi nói là về sau, tôi hiện giờ chỉ là vì cầu một bảo đảm. Anh hiện giờ thu dưỡng hai đứa nhỏ, Tiểu Bối lại chỉ có một người cha. Tôi không dám cam đoan anh có thể thiên vị tổn thương đến thằng bé hay không, tình huống Tiểu Bối không giống những hài tử khác, tôi không muốn thằng bé lại bị bất luận tổn thương gì."
Cô nói như vậy, Bùi Luật Hành hiểu được.
Nghĩ tới con trai của mình, khi vừa mới nhìn anh lại không có chút phản ứng, đây không phải một đứa trẻ bình thường có thể có, cho dù đây chỉ là lần đầu tiên gặp mặt.
Tim anh hơi run lên, cảm xúc đối mặt với đứa nhỏ trong nháy mắt này toàn bộ biến thành áy náy.
"Nếu như như vậy có thể làm cho em an tâm, anh đồng ý với em."
Tống Chi Chi khẽ gật đầu, ngay cả ý định tiếp tục trò chuyện cũng không có, nói thẳng: "Vậy tôi ra ngoài nấu cơm."
Đề tài nhảy quá nhanh, Bùi Luật Hành lại dừng chút, là anh ở bên ngoài sinh hoạt quá lâu sao, hoàn toàn theo không kịp tư duy của Tống Chi Chi.
Bình thường khi vợ nhìn thấy chồng quanh năm không về, không phải nên hàn huyên hỏi han sao?
Anh dừng động tác, nhìn thẳng về phía bóng lưng Tống Chi Chi rời đi.
Bùi Luật Hành trở về không tới mấy phút, thay đổi thân quần áo lại đi ra ngoài, anh vốn định nói một câu với con trai nhưng Tiểu Bối không biết chạy đi nơi nào.
Vừa muốn đi ra ngoài, trước mặt có thêm một bóng dáng nhỏ.
Anh cụp mắt, là con trai của chiến hữu, Vương Minh Học.
Hiện giờ đưa cho anh, mẹ anh nói vì không bạc đãi hai đứa nhỏ, để bọn họ cùng họ của anh, đổi thành Bùi Minh Học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
