Hai đứa trẻ trong sân ăn mặc rất cũ nát.
Khu gia đình bọn họ đã rất ít có đứa trẻ mặc quần áo như vậy.
Thím Lý nghe được động tĩnh đi ra, thấy Bùi Luật Hành cũng rất giật mình, lại thấy người chung quanh vây quanh anh nói xấu Tống Chi Chi, lập tức phản bác: "Nói lung tung gì thế, Tiểu Tống người ta làm sao đối xử không tốt với bọn họ. Các người nói thật dễ nghe, có bản lĩnh cho các người nuôi thử xem? Tiểu Bùi, cháu đừng nghe bọn họ nói bậy, Tiểu Tống không phải loại người đó."
Bùi Luật Hành không nói chuyện.
Vừa ngước mắt, anh đối diện Tống Chi Chi đứng ở cửa.
Tống Chi Chi vừa thay quần áo mới cho con trai, chợt nghe thấy động tĩnh, đi ra.
Tiểu Bối mặc đồ rất mới.
Hình thành sự đối lập rõ rệt với hai đứa trẻ ngồi xổm ở cửa giặt quần áo.
Người chung quanh lại không nhịn được nghị luận.
Thấy Bùi Luật Hành, vẻ mặt Tống Chi Chi cũng không có gì thay đổi.
Bùi Luật Hành sửng sốt, tựa như không nghĩ tới sẽ nhìn thấy hình ảnh như vậy. Một lát sau, anh khôi phục nét mặt lạnh nhạt, không nhanh không chậm đi lên phía trước.
Tống Chi Chi cũng nhìn anh, đời trước trong lòng cô tràn đầy kinh ngạc vui vẻ, ngượng ngùng, mặc dù đã có con nhưng ngay cả dũng khí nhìn thẳng vào người đàn ông này cũng không có.
Tiếng bước chân vững vàng của người đàn ông truyền tới, ánh mặt trời chiếu vào sườn mặt góc cạnh rõ ràng của anh, mũi thẳng như núi, hai tròng mắt thâm trầm, đan xen với ánh sáng làm cho khuôn mặt nhã nhặn tuấn mỹ của anh có vẻ càng thêm thâm thúy.
Một thân quân trang bản chính, nút áo cài lên cao nhất.
Cả người đều lộ ra vẻ cương nghị, khí chất trầm ổn.
Không thể phủ nhận, người đàn ông này cho dù là thân hình hay dung mạo đều thuộc về nhất đẳng.
Không trách mẹ ruột nam chính từ nhỏ theo đuổi anh tới lớn.
Bùi Luật Hành nhạy bén bắt được ánh mắt quan sát và đánh giá của Tống Chi Chi.
Im lặng một lát, cũng không chất vấn cô có thật ngược đãi hai đứa nhỏ hay không, mà là mở miệng nói: "Muốn ra ngoài?"
Thanh âm trầm thấp mà lạnh nhạt.
Tống Chi Chi: "Không ra, anh về vừa vặn, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Nói xong, cô cúi đầu nói với con trai: "Tiểu Bối, con đi chơi đi."
Ngay cả dự định giới thiệu cũng không có.
Tiểu Bối đối với người xa lạ hoàn toàn không có bất kỳ hứng thú, ngay cả khóe mắt cũng không cho cha ruột một cái, đã lập tức chạy ra ngoài.
Thật ra trong mộng cậu từng mơ thấy, cha cậu cao lớn mạnh mẽ uy nghiêm nhưng lại nhận nuôi hai đứa con, rất lạnh nhạt với mình và mẹ.
Cậu không thích ông ba này!
Bùi Luật Hành dừng lại, nhấc chân đi vào.
Trong nhà vẫn như trước, không có gì thay đổi.
Anh nhìn chung quanh một vòng, xách hành lý vào phòng, vốn định mở tủ quần áo ra thay một bộ quần áo, lại thấy bên trong một bộ quần áo của mình cũng không có.
Chỉ có hai chiếc váy của Tống Chi Chi.
Ít đến đáng thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
