Mới biết được thân thể mẹ nuôi không tốt, khó trách sắc mặt cô luôn rất tái nhợt, làm việc một lát sẽ dừng lại một hồi.
Cậu ta không biết nói gì, từ nhỏ cậu ta đã là người không nói nhiều.
Mọi người cũng cảm thấy cậu ta rất kỳ lạ, em gái nói đầu óc Tiểu Bối không bình thường, cũng có người nói cậu ta không bình thường.
Cho nên khi em gái nói Tiểu Bối, Bùi Minh Học rất tức giận.
Nếu dì nghe thấy chắc chắn cũng sẽ rất tức giận.
Cậu ta không nói gì, xoay người chạy đi.
Vẻ mặt Tống Chi Chi khó hiểu.
Ký ức của cô đối với nam chính, luôn là im lặng cao ngạo lạnh lùng.
Một đứa nhỏ bốn năm tuổi, từ nhỏ đã có thể khắc chế cảm xúc của mình như thế, không thể không nói cũng rất lợi hại, khó trách người ta có thể làm nam chính.
Sau khi cậu ta tới trường học, cũng rất không chịu thua kém, đi học đều sẽ nhảy lớp, không bao lâu đã nổi danh ở khu gia đình.
Ở tuổi này cậu ta còn có thể nhìn ra một ít cảm xúc nhưng lớn hơn chút, đứa nhỏ này sẽ càng ngày càng lạnh lùng, đối với ai cũng là biểu tình người lạ chớ gần.
Cho dù Tống Chi Chi từ nhỏ đã nuôi lớn cậu ta, cậu ta cũng không tốt với cô.
Tống Chi Chi vốn cho rằng tính cách đứa nhỏ này trời sinh như thế.
Cho đến khi mẹ ruột của cậu ta xuất hiện, mới biết được không phải cậu ta trời sinh lạnh nhạt, mà là ở trong mắt cậu ta, mình hoàn toàn không xứng làm mẹ của cậu ta.
Tống Chi Chi hiện giờ đã không quan tâm cậu ta nghĩ như thế nào.
Cô chỉ quan tâm đến con trai mình.
Bùi Kiều Kiều vừa khóc vừa giặt quần áo của mình, anh trai không giúp cô nhóc giặt, cô nhóc chỉ có thể tự mình giặt, tay của cô nhóc lúc trước ở nhà thím Chu đụng nước nhiều, hiện giờ vừa đụng tới xà phòng đã đau rát.
Lại không nhịn được khóc.
Bùi Minh Học không nhìn nổi nữa, lại đây giúp cô nhóc.
Mọi người vừa mới nhìn thấy Tống Chi Chi dẫn theo Tiểu Bối mua nhiều đồ tốt như vậy trở về, lúc này lại thấy hai đứa nhỏ mới đến không bao lâu đã ngồi xổm trong sân giặt quần áo, khó tránh khỏi có hơi thổn thức không thôi.
"Tiểu Tống Chi xảy ra chuyện gì vậy, mới về đến nhà đã bắt người ta giặt quần áo rồi."
"Đúng vậy, bà xem tay cô bé kia sưng lên, thật quá đáng thương."
"Cô bé đó còn khóc, không phải là Tiểu Tống mắng cô bé đó chứ?"
"Nghe nói người ta còn có ân với chồng cô ta, đây là lòng người lạnh lùng đấy!"
Mọi người nhìn hai đứa nhỏ còn nhỏ tuổi đã làm loại công việc này, cảm thấy rất không đành lòng.
Lúc Bùi Luật Hành xách túi hành lý về đến cửa nhà, chợt nghe thấy nhiều âm thanh như vậy.
Anh năm năm không trở về, người chung quanh trong khoảng thời gian ngắn còn chưa phục hồi tinh thần lại.
Phản ứng lại, nhao nhao đi lên thân thiện chào hỏi.
"Đây không phải là Tiểu Bùi sao? Cậu thật sự đã trở lại!"
"Ôi, đã năm năm không gặp, thím thiếu chút nữa không nhận ra cháu."
Vẻ mặt Bùi Luật Hành thản nhiên gật đầu.
Tính tình anh chính là như vậy, mọi người cũng không cảm thấy có gì.
Trước khi anh trở về, mẹ anh cũng từng gửi thư nói Tống Chi Chi không muốn nhận nuôi hai đứa nhỏ, lại bảo anh gửi không ít tiền về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)