Thím nói chuyện với Tống Chi Chi rất quen thuộc, gọi là thím Lý. Ngữ khí có hơi kinh ngạc, ngược lại không có ác ý.
Tống Chi Chi nhìn vẻ mặt con trai đắm chìm trong thế giới của mình, dịu dàng cười nói: "Đúng vậy, Tiểu Bối cũng sắp năm tuổi rồi, đưa thằng bé trước đi học lớp mẫu giáo có cơ sở, về sau lên lớp một sẽ không lo lắng không theo kịp."
Thím Lý cười nói: "Nói cũng phải, thím thấy Tiểu Bối tuy rằng không thích nói chuyện nhưng con người rất thông minh. Ngày đó cháu không ở nhà, thằng bé còn có thể tự mình thu dọn quần áo, ôi, cháu nói có khéo hay không, thu dọn quần áo xong ông trời liền mưa."
Tống Chi Chi hơi sững sờ, nhìn thoáng qua con trai.
Một giây sau suy nghĩ bị giọng nói của một đứa trẻ quấy rầy: "Bà nội, cháu cũng muốn cặp sách giống như Tiểu Bối."
Là cháu trai thím Lý Lý Thiết Trụ.
Cậu ấy không biết từ lúc nào từ trong phòng chạy ra, lúc này hút nước mũi cực kỳ hâm mộ nhìn Tiểu Bối đeo cặp sách mới.
Mắt cũng thẳng.
Một ngày không gặp, Tiểu Bối đã nở mày nở mặt như vậy sao?
Thím Lý liếc mắt nhìn cháu trai: "Con khỉ này, cặp sách tốt như vậy sao có thể để cháu chà đạp? Đi chơi đi."
Bà ấy lại nhìn về phía Tống Chi Chi nói: "Đúng rồi, Tiểu Tống, nhà thím cũng định dẫn Thiết Trụ qua lớp mẫu giáo, chừng nào thì cháu qua, gọi thím một tiếng, chúng ta cùng đi."
Tống Chi Chi gật đầu.
Về đến nhà.
Hai anh em Bùi Minh Học ngồi xổm trong sân giặt quần áo.
Thấy quần áo Tiểu Bối thay để trong chậu, Bùi Minh Học cũng giặt sạch.
Lúc Tống Chi Chi dắt Tiểu Bối về nhà, hai người đều ngây người.
Tiểu Bối đeo cặp sách của mình, thấy hai người, bất giác ngẩng cằm lên.
Một bộ biểu tình nhỏ nhìn thấy không, chỉ có tôi có, các người không có.
Bùi Kiều Kiều cực kỳ hâm mộ.
Bùi Minh Học cũng rất giật mình, trong mắt mang theo sự hâm mộ mà chính cậu ta cũng không nhận ra.
Bùi Kiều Kiều không nhịn được chạy tới nói: "Dì Tống, Tiểu Bối sắp đi học?"
Cô nhóc chỉ thấy những đứa trẻ đi học mới đeo cặp sách này.
Tống Chi Chi đáp một tiếng, không nói nhiều, bảo Tiểu Bối tự mình đi chơi, còn mình vào nhà chuẩn bị sắc thuốc.
Vị thuốc Đông y rất nặng, xông vào mũi rất nồng, không bao lâu sau từ phòng bếp đã có mùi thuốc đậm.
Bùi Kiều Kiều muốn có quan hệ tốt với Tiểu Bối, bởi vì cô nhóc phát hiện dì Tống rất thích Tiểu Bối nhưng lại rất lạnh nhạt đối với bọn họ.
Nếu quan hệ tốt với Tiểu Bối, dì Tống nói không chừng cũng sẽ nhìn bọn họ thêm vài lần.
Cô nhóc chủ động đi qua nói chuyện với Tiểu Bối: "Tiểu Bối, có thể đưa cặp sách mới của em cho chị xem không?"
Bùi Kiều Kiều lớn lên đáng yêu, nếu như không phải gia đình như thế, cô nhóc nhất định được cực kì cưng chiều.
Nhưng Tiểu Bối lại không ưa dáng vẻ này, cậu trực tiếp ôm cặp sách chạy vào phòng.
Một chút cũng không để ý tới cô nhóc.
Tiểu Bối không thích bọn họ, không biết vì sao, dù sao cũng không thích.
Bùi Kiều Kiều nhìn thái độ này của cậu, hốc mắt uất ức đỏ lên.
Bùi Minh Học im lặng trong chốc lát, cậu ta vì ngửi thấy mùi thuốc rất nặng nên mới tới, vừa lúc nhìn thấy mẹ nuôi uống thuốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)