Cậu lại cúi đầu, nhìn mũi chân của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò không có biểu tình gì.
Cậu không nghĩ là mẹ cậu sẽ mua cặp sách cho cậu.
Bởi vì tất cả mọi người nói cậu là kẻ ngốc, đã sắp năm tuổi, còn không nói được mấy chữ.
Trẻ con nhà người ta cũng đã học viết chữ.
Kẻ ngốc đọc sách thì chỉ là lãng phí tiền bạc.
Nhưng Tiểu Bối không muốn để ý đến bọn họ, cậu mới không phải không biết nói, cậu chỉ là không muốn nói chuyện cùng bọn họ mà thôi.
Tống Chi Chi lại nói với nhân viên bán hàng: "Phiền anh lấy cặp sách này cho tôi, tôi muốn cho con trai tôi thử xem."
Tiểu Bối ngẩng đầu nhìn Tống Chi Chi, không thể tin được cô thật sự muốn mua cho mình.
Mua cho mình nhiều quần áo như vậy, còn muốn mua cặp sách cho cậu?
Cậu cảm giác như đang nằm mơ.
Hơn nữa còn là một giấc mộng đẹp.
Nhân viên bán hàng đưa cặp sách cho cô, có thể là thấy Tống Chi Chi mua nhiều, thái độ thân thiện hơn không ít: "Cặp sách này là kiểu trẻ con thích nhất hiện nay, đây là chiếc cuối cùng. Thấy cô mua nhiều như vậy, cô mua, tôi bán rẻ cho cô."
Tống Chi Chi gật đầu, nhét cặp sách vào tay con trai, sảng khoái nói: "Tôi mua."
Lại đã quên, cô đã từng là người xinh đẹp như hoa, từ nhỏ được theo đuổi.
Tống Chi Chi không do dự, mua cho mình hai bộ.
Hai mẹ con bao lớn bao nhỏ rời khỏi cửa hàng bách hóa, Tống Chi Chi đi đường vòng đến một cửa hàng Trung y.
Mặt tiền của lão trung y cũ nát nhưng người khám bệnh lại rất nhiều.
Đợi một lát mới đến cô.
Bác sĩ nhìn sắc mặt cô, lại bảo cô há miệng, bắt mạch cho cô.
Cuối cùng nhíu mày nói: "Thân thể cô rất kém cỏi, khí huyết suy nhược nghiêm trọng, bệnh lâu không khỏi." Ông ấy nói tới đây liếc mắt nhìn đứa nhỏ phía sau Tống Chi Chi, nhíu mày thấp giọng nói: "Tiếp tục như vậy không được, sống không lâu đâu."
Tống Chi Chi: "......"
Đổi lại là người khác nghe được lời như vậy, sợ là tức chết.
Song cô hiểu rất rõ đối phương nói không sai.
Kiếp trước cô đúng là chết sớm.
Nhưng hiện giờ... Chết thì không có khả năng chết, dưỡng tốt mạng nhỏ lại nói.
Tống Chi Chi hỏi: "Bác sĩ, có biện pháp điều giải trị liệu không?"
Bác sĩ gật đầu: "Có nhưng cần thời gian dài điều dưỡng. Thân thể cô quá yếu, cần phối hợp vận động trị liệu, rèn luyện tố chất thân thể. Tố chất thân thể tăng lên, sức đề kháng mạnh, ngày sau sẽ từ từ tốt lên."
Nói xong, kê đơn thuốc cho cô.
Bác sĩ còn nói, cô có thể rất khó có thêm đứa con thứ hai.
Tống Chi Chi im lặng một lát, chuyện này cô đã biết khi sinh Tiểu Bối.
Tin tức này vừa truyền tới trong lỗ tai Bùi gia, mẹ chồng cũng không ít quăng mắt lạnh với cô, ngay cả ở cữ cũng không cho đã bắt cô đi làm việc.
Đây cũng là nguyên nhân dẫn đến thân thể Tống Chi Chi hiện giờ kém như vậy.
Dựa theo cách phối thuốc của bác sĩ, Tống Chi Chi kéo con trai về nhà.
Nhìn cô mua không ít đồ, trên người Tiểu Bối còn đeo cặp sách mới, vẻ mặt người trong đại viện ngạc nhiên: "Đây không phải là Tiểu Bối sao, mua cặp sách mới rồi, chẳng lẽ cô định đưa nó đi học?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)