Kiếp trước những việc này đều là Tống Chi Chi làm cho bọn họ, mệt đến mức nửa đêm đau thắt lưng không ngủ được.
Đời này cô đương nhiên không làm loại chuyện khổ sai cố hết sức không có kết quả này.
Cho nên hai đứa nhỏ bận rộn một lúc lâu.
Lúc này thấy lại sắp ăn cơm tối, hai người rất hiểu chuyện vào phòng bếp giúp cô bưng mì sợi.
Nhưng trong bát của bọn họ còn có trứng gà, hai đứa nhỏ nhìn đến ngây người.
Quả thật không thể tin vào mắt mình.
Buổi sáng ăn cơm, thịt xào. Buổi tối còn có thể ăn mì xương và trứng gà, chẳng lẽ hôm nay là ngày lễ gì sao?
Không đúng, cho dù là ngày lễ tết bọn họ cũng không được ăn ngon như vậy, đây chính là mì canh xương trứng gà thật sự.
Đứa nhỏ kia phỏng chừng mới ngủ, sợi tóc ngốc cũng hơi ướt ướt, đứa nhỏ này từ nhỏ đã thích ra mồ hôi, lúc này trên đầu còn đang bốc khói, rất là buồn cười.
Cậu đi tới ngồi xuống, rồi ngơ ngác nhìn chằm chằm trứng chần hình trái tim trong bát ngẩn người.
Dường như không hiểu lắm, trứng gà còn có thể làm thành dạng này.
Lại không nhịn được dùng ánh mắt nhìn chén của hai anh em Bùi Minh Học.
Nhìn thấy trong bát bọn họ tuy cũng có trứng gà nhưng lại không đẹp bằng của mình.
Biểu tình của cậu không có biến hóa gì, cũng không biết từ khi nào hai chân đã từng chút từng chút lắc lư.
Bùi Minh Học và Bùi Kiều Kiều đương nhiên cũng nhìn thấy trứng gà trái tim xinh đẹp trong bát cậu.
Đáy mắt đều hiện lên một tầng cực kỳ hâm mộ.
Mẹ nuôi sẽ không ngược đãi bọn họ, cũng sẽ cho bọn họ ăn ngon.
Nhưng cô sẽ không yêu họ.
Nghĩ đến loại khả năng này, tâm tình hai đứa nhỏ thoáng cái rơi vào vực sâu.
Bọn họ cũng rất muốn giống như Tiểu Bối, được mẹ cưng chiều.
Tiểu Bối ăn một miếng mì sợi, mắt liền sáng lên, lập tức ào ào!hút mì sợi, hút tới đầy miệng đều là nước canh, ăn giống như một con heo con không ngẩng đầu lên.
Tống Chi Chi quá mệt mỏi, không có khẩu vị gì, vừa ngồi xuống đã cảm giác được cả người mỏi mệt.
Xem ra ngày mai cô phải tìm thời gian muốn đi bệnh viện khám thân thể thử xem.
Ăn một miếng mì, tuy rằng rất thơm nhưng hương vị nồng đậm vẫn làm cho cô có hơi buồn nôn.
Cô vô thức nói: "Tiểu Bối, rót cho mẹ ly nước..."
Lời còn chưa dứt, đã ý thức được con trai bây giờ còn đang tức giận với mình, làm sao chịu rót nước cho cô, Tống Chi Chi vừa muốn tự mình đứng dậy đi rót nước, Bùi Kiều Kiều đã đứng lên.
Kiều Kiều nói: "Dì Tống, cháu đi rót cho dì."
Nói xong thì muốn đi.
Nhưng mà cô nhóc còn chưa kịp, một bóng dáng nhỏ đã vọt ra ngoài, vào phòng bếp còn đóng cửa lại, không cho Bùi Kiều Kiều đi vào.
Tiểu Bối cầm ly múc một ly nước từ trong vại nước, hai tay bưng đi ra, dùng sức kiễng chân giơ lên bên miệng Tống Chi Chi.
"Cho mẹ."
Trên mặt vẫn là biểu tình lạnh lùng trước sau như một nhưng trong ánh mắt lại có chút quật cường và tức giận.
Hình như là nếu cô không uống, sẽ không bao giờ để ý tới cô nữa.
Tống Chi Chi có hơi buồn cười.
Rốt cuộc vẫn còn là trẻ con, cô cúi đầu uống hết cốc nước trong tay con trai, còn nói cảm ơn Tiểu Bối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)