Bình thường Tiểu Bối không thích ăn cơm nhưng hôm nay có thể vì có món ngon, lại ăn sạch trứng gà và cơm.
Miệng đầy cặn.
Tống Chi Chi thấy mà trong lòng thỏa mãn, muốn lau miệng cho cậu, Tiểu Bối cảnh giác nghiêng đầu né tránh.
Ăn cơm no cậu cũng không đi, nhìn chằm chằm kẹo trong tay ngẩn người.
Tống Chi Chi lập tức hiểu ra, cô nói cậu ăn cơm xong sẽ cho cậu kẹo.
Tiểu Bối rất thông minh, viên kẹo lúc trước cho là viên kẹo lúc trước cho nhưng kẹo cho sau khi ăn xong thì tính chất không giống nhau.
Tống Chi Chi cười móc ra một viên kẹo sữa khác đưa tới trước mặt cậu.
Con ngươi bình tĩnh không gợn sóng của Tiểu Bối có hơi dao động, cậu nắm lấy kẹo, trượt xuống ghế như cá chạch, bộp bộp bộp lại chạy về phòng, đóng cửa lại.
Bùi Kiều Kiều cẩn thận nhìn nét mặt Tống Chi Chi, lại thấy cô vẫn dịu dàng như nước nhìn Tiểu Bối đóng cửa phòng.
Trong lòng cô nhóc bỗng nhiên sinh ra khó chịu từng hồi, không rõ dì Tống là người tốt như thế, con trai sao lại tùy hứng như vậy.
Ăn cơm xong, Tống Chi Chi giao công việc rửa chén cho hai đứa nhỏ.
Kết quả vừa mới vào phòng, chợt nghe thấy trong phòng bếp rầm một tiếng.
Cô nhíu mày, đi ra ngoài, đi vào phòng bếp.
Bùi Kiều Kiều vẻ mặt trắng bệch luống cuống đứng tại chỗ, trên mặt đất là đĩa vỡ đầy đất.
Nhìn Tống Chi Chi đi vào phòng bếp, cô nhóc càng sợ hãi, cả người đều phát run.
Bùi Minh Học lập tức đứng ra, nhanh chóng nói: "Dì Tống, là cháu làm hỏng, xin lỗi."
Bùi Kiều Kiều không dám nói gì, nhìn anh trai đứng ra, cô nhóc tựa như còn thở phào nhẹ nhõm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Minh Học căng thẳng nhìn Tống Chi Chi, tựa như đã chuẩn bị sẵn sàng bị đánh.
Tuy rằng cậu ta rất khắc chế nhưng ngay cả bắp chân cũng không khống chế được run rẩy nên Tống Chi Chi biết, đứa nhỏ này rõ ràng đang sợ hãi.
Nếu như là kiếp trước, Tống Chi Chi sẽ đi sửa chữa hai đứa nhỏ, khiến Bùi Kiều Kiều nhận thức sai lầm của mình rồi sửa chữa.
Nhưng hiện giờ cô không có chút ý nghĩ nào, chỉ thản nhiên nói: "Thu dọn sạch sẽ."
Tống Chi Chi đi rồi, Bùi Kiều Kiều thở hổn hển, như sống sót sau tai nạn nói: "Anh, dì Tống rất tốt, dì ấy không trách em."
Lần trước cô nhóc không cẩn thận làm hỏng bát nhà thím, bị đánh da tróc thịt bong.
Bùi Kiều Kiều sợ muốn chết.
Sợ Tống Chi Chi không thích mình, càng sợ cô đánh cô nhóc.
Bùi Minh Học không trả lời cô nhóc, ánh mắt có hơi hờ hững: "Một lần cuối cùng."
Buổi chiều hai anh em dọn dẹp phòng của mình.
Tống Chi Chi nấu canh xương cả buổi chiều cuối cùng cũng xong, nước canh trắng đậm nổi lên ùng ục, toàn bộ phòng bếp đều nồng đậm mùi thịt thuần nồng.
Chỉ trong chốc lát, lại phải chuẩn bị cơm tối.
Tống Chi Chi cảm thấy mệt mỏi, tuy rằng cô không thích mẹ ruột nam chính nhưng nói không hâm mộ cuộc sống mẹ ruột nam chính là giả nhưng điều kiện của mình làm sao có thể so sánh với người ta.
Nghĩ đến con trai, Tống Chi Chi lại có sức sống.
Nuôi béo đứa nhỏ, bắt đầu từ uống canh xương.
Buổi tối không ăn cơm, cô lấy bột mì trắng ra, định làm mì sợi canh xương.
Dạ dày con trai không tốt, không thể ăn quá nhiều.
Nhưng mà trộn bột trong chốc lát, Tống Chi Chi đã cảm giác thắt lưng đau không giống như là của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
