Mùi thịt thơm nồng bá đạo tràn vào xoang mũi, cho dù là cô cũng không khỏi nuốt nước miếng.
Mà lúc này hai người ngoài cửa cũng ngửi được mùi thơm.
Vốn hôm nay bọn họ còn chưa ăn gì, lúc này vốn đã đói bụng.
Ngửi được mùi này, bụng càng cảm thấy khó chịu như quặn đau.
Trong miệng Bùi Kiều Kiều không ngừng chảy nước miếng.
Cô nhóc có hơi kinh hỉ, dì Tống thoạt nhìn lạnh lùng, lại làm thịt cho bọn họ ăn sao?
Cô nhóc đã một năm không nếm được mùi thịt.
Mặc dù Bùi Minh Học không khoa trương như cô nhóc nhưng ánh mắt thường xuyên nhìn quanh phòng bếp cũng bộc lộ cảm xúc của cậu ta.
Cơm nấu xong, Tống Chi Chi bắt đầu xào rau.
Đủ loại mùi thơm đan xen, không nói cả nhà thơm ngào ngạt, dù là hàng xóm láng giềng cũng không nhịn được ném ánh mắt tới.
Tống Chi Chi bưng thức ăn lên bàn, hai đứa nhỏ khiếp sợ ngây người nhìn thức ăn nóng hôi hổi trong tay cô.
Cổ họng không ngừng nuốt.
Cô cũng không nhìn vẻ mặt hai đứa nhỏ chờ cô kiểm tra vệ sinh, trực tiếp đi tới cửa phòng con trai, nhẹ nhàng gọi: "Tiểu Bối, ra ăn cơm đi."
Nói xong, cô xoay người tới ngăn tủ lấy ra hai viên kẹo, nhét vào dưới khe cửa.
"Mẹ không lừa con, mẹ mua cho con một túi kẹo lớn."
Cô nói xong, kẹo vừa mới nhét vào đã biến mất.
Tống Chi Chi rất kinh ngạc vui vẻ.
"Nếu con không muốn ra ngoài, có muốn mẹ đưa vào phòng cho con ăn không?"
Dừng một lát, cửa phòng bị kéo ra.
Tay nhỏ của Tiểu Bối nắm chặt một viên kẹo sữa cuối cùng cũng đi ra từ trong phòng.
Rõ ràng còn rất nhỏ nhưng trong ánh mắt của cậu lại không có một tia cảm xúc.
Nhưng mà Tống Chi Chi lại không thèm để ý, bởi vì kiếp trước đứa nhỏ không muốn ra ngoài ăn cơm lại đi ra ngoài.
Tiểu Bối không chớp mắt đi tới bàn ăn, ngồi xuống.
Ánh mắt lập tức giống như dính vào bát trứng hấp xinh đẹp kia.
Để tô điểm, Tống Chi Chi còn rắc chút hành hoa nhỏ lên đó.
Cô múc cho đứa nhỏ một chén cơm, lúc này mới nhìn về phía hai anh em nam chính có vẻ mặt cực kỳ hâm mộ.
"Các người cũng ngồi đi, về sau các người cứ ở chỗ này, mọi chuyện không cần đều cần tôi đồng ý."
Nói xong, Tống Chi Chi bắt đầu tự mình ăn.
Cô thật ra cũng đói đến phát hoảng, vừa sống lại lại tiêu hóa nhiều chuyện như vậy, tinh thần và thân thể đều mệt mỏi tới cực điểm.
Lúc này ăn một miếng cơm mềm dẻo thơm ngọt, mới như sống lại.
Đồ vật anh em nam chính tương lai ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn một lần, bây giờ lại trân quý như thế.
Hai đứa nhỏ tự lấy cơm cho mình, bọn họ có hơi không thể tin được mình có thể ăn đồ tốt như thế, tay lấy cơm cũng run rẩy, vừa múc cơm vừa nhìn lén sắc mặt Tống Chi Chi.
Ngồi xuống ăn cơm cũng vâng dạ.
Nhưng mà cơm thơm ngọt thuần hương ăn vào trong miệng vị ngon như thế, khiến người ta hận không thể cũng nuốt cả đầu lưỡi vào.
Thơm tới hai người gần như muốn rơi lệ.
Ăn xong hốc mắt liền đỏ lên.
Đời trước Tống Chi Chi nhìn một màn này, vô cùng đau lòng.
Nhưng bây giờ lại không có một tia dao động.
Trải qua kiếp trước, Tống Chi Chi hiểu được một đạo lý.
Người không thể đối xử quá tốt, cơm không thể ăn quá no.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)