Bùi Minh Học làm anh trai xem như khắc chế.
Bùi Kiều Kiều ngơ ngác nhìn chằm chằm, ánh mắt như dính vào túi, không thu lại được.
Bất giác liếm liếm cánh môi, lại nuốt nuốt nước miếng.
Tống Chi Chi xem như không nhìn thấy.
Cô bỏ kẹo và sữa bột vào tủ khóa lại, lúc này mới nói: "Tôi vào bếp nấu cơm, hai người dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ."
Bùi Kiều Kiều cố lấy dũng khí hô: "Tống, dì Tống, em trai, em trai tự nhốt ở trong phòng mãi không đi ra không sao chứ?"
Tống Chi Chi sững sờ.
Lúc này mới nhớ tới Tiểu Bối bởi vì hai đứa nhỏ vào ở trong nhà, còn tức giận nhốt mình trong phòng.
Kiếp trước cô gọi cậu ăn cơm, Tiểu Bối không thèm để ý đến cô.
Lúc này lại hận mình, thế mà bỏ qua cảm xúc của đứa nhỏ.
Tuy rằng Tiểu Bối còn nhỏ nhưng dù thế nào cũng có tình cảm, cũng biết trong nhà có thêm hai đứa nhỏ cùng tuổi.
Bản thân mình còn mạc danh kỳ diệu xem bọn họ như con ruột mà đối đãi, trong lòng cậu làm sao thoải mái được.
Tống Chi Chi đi tới cửa phòng, gõ cửa, giọng nói dịu dàng: "Tiểu Bối, mẹ nấu cơm, lát nữa ra ngoài ăn cơm được không?"
Giọng nói của cô vừa vang lên, đã thu hút ánh mắt hâm mộ của anh em Bùi Minh Học.
Không ngờ dì Tống lạnh nhạt với bọn họ lại dịu dàng với con trai như vậy.
Bọn họ từ nhỏ đã không có ba mẹ, rất hâm mộ.
Tống Chi Chi thấy con trai không trả lời, lại nói: "Mẹ mua trứng gà, kẹo sữa cho con. Nếu con ngoan ngoãn ăn cơm, mẹ sẽ thưởng kẹo cho con."
Bên trong vẫn không có động tĩnh.
Đổi lại là kiếp trước, Tống Chi Chi khẳng định rất thất vọng.
Đứa nhỏ mình nuôi lớn, thế nhưng không có một tia tình cảm và đáp lại với mình.
Nhưng mà sau khi chết, cô mới biết được, Tiểu Bối không phải không yêu cô, cậu chỉ là giấu quá sâu.
Bằng không làm sao lại vì cái chết của mình mà điên cuồng nhằm vào một nhà nam chính?
Tống Chi Chi dùng sức chớp chớp mắt, tự nói với mình không cần gấp gáp, từ từ sẽ đến.
Xoay người vào bếp.
Cô mới vừa đi, cửa phòng bị người kéo ra khe hở nho nhỏ.
Chỉ có hai anh em Bùi Minh Học nhìn thấy.
Bùi Minh Học không nói gì, tìm cây chổi bắt đầu quét dọn vệ sinh.
Hoạt động như vậy cậu ta ở nhà trước đã làm rất tốt, tự nhiên mà làm, không cảm thấy có gì.
Bùi Kiều Kiều còn đang hâm mộ nhìn Tiểu Bối, thấy dáng vẻ lạnh nhạt của cậu, lại cảm thấy cậu rất tùy hứng.
Dì Tống cũng muốn lấy kẹo dỗ cậu, còn mua trứng gà cho cậu, cậu thế mà cũng không thèm để ý
Nhất định là bị chiều hư.
Tống Chi Chi vào phòng bếp, nấu nước nấu cơm.
Bởi vì hôm nay thời gian nấu cơm hơi muộn, cho nên cô cũng không có ý định làm đồ ăn phức tạp. Sau khi hấp cơm xong lại lấy bát ra đánh trứng gà, bỏ thêm chút muối và nước vào quấy, cho vào trong nồi hấp cùng với cơm. Như vậy cơm khi chín, trứng hấp này cũng sẽ được luôn.
Trẻ con thích nhất món này.
Khoai tây thái sợi, để đứa nhỏ ăn nhiều chút, không chỉ phải ăn ngon, còn phải làm đẹp mắt.
Thịt đương nhiên là thứ không thể thiếu, tuy rằng không ăn nổi thịt tươi, thế nhưng thịt khô cũng không cần giữ lại, dù sao giữ lại tới cuối cùng đều cho người khác được lời.
Tống Chi Chi đốt củi, mùi khói lửa thấm vào trong thịt, trong nháy mắt bốc lên mùi dầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)