Tiểu Bối mím môi, không nhìn ra biểu tình có thay đổi gì nhưng ánh mắt lại chuyển hướng.
Sau đó cậu lại ngồi trở về vị trí của mình, cúi đầu hút mì sợi, khuôn mặt nhỏ nhắn bị hơi nóng bốc lên hồng hồng.
Bùi Kiều Kiều thiếu chút nữa không nhịn được khóc lên.
Cô nhóc vốn định cố gắng lấy lòng dì Tống.
Như vậy dì Tống sẽ thích mình.
Nhưng em trai lại cướp của cô nhóc.
Rõ ràng dì Tống đã thích cậu như vậy vì sao còn muốn cướp với cô nhóc.
Em trai có phải cũng không thích bọn họ hay không.
Sau bữa tối, Tống Chi Chi vẫn rất mệt mỏi.
Nhưng thay vì nằm xuống ngay lập tức, cô tập yoga để giảm đau lưng.
Đây là phương pháp điều dưỡng đời trước khi cô nhận thấy được thân thể không khỏe đi bệnh viện khám, bác sĩ dạy cô nhưng mà lúc ấy tâm tư cô không ở trên mặt này, về nhà cũng không luyện.
Hiện giờ cầm lên luyện, đầu đầy mồ hôi sau đó đi phòng bếp nấu nước tắm rửa.
Nhìn chính mình trong gương, hiện giờ cô chỉ mới hai mươi ba tuổi nhưng trạng thái lại không tốt, trước kia Tống Chi Chi rất đẹp, hơn nữa lại là phần tử trí thức đã đọc sách, cho nên lúc đó mới có thể được Bùi Luật Hành coi trọng ở trong một hồi Liên Nghị Hội.
Lúc trước Bùi Luật Hành sắp bị điều đi, bởi vì lớn tuổi vì để anh an tâm, bên trên tổ chức Liên Nghị Hội, yêu cầu anh phải tìm được kết hôn đối tượng.
Bùi Luật Hành vừa cao vừa đẹp trai, thân ở địa vị cao.
Cô gái nào mà không thích.
Tống Chi Chi tất nhiên cũng là một trong số đó.
Lúc ấy cô cảm thấy mình may mắn, mới có thể kết hôn với người đàn ông này.
Bây giờ lại cảm thấy mình thật sự xui xẻo.
Rõ ràng là tuổi tác hào hoa phong nhã, hiện giờ lại có vẻ mặt tang thương, không còn sức sống.
Nói là người yêu như trồng hoa nhưng cô lại không bằng ngay cả cỏ dại ven đường.
Hiện giờ Tống Chi Chi mới hiểu được, thay vì hao hết tâm tư đi yêu người khác.
Không bằng yêu chính mình thật tốt.
Tắm rửa xong, Tống Chi Chi lại gọi con trai tới rửa mặt.
Trên người Tiểu Bối bẩn thỉu, bởi vì mỗi ngày cậu đều thích ra ngoài, cũng không biết làm gì, trở về sẽ làm cho bản thân mình bẩn thỉu.
Trời sắp tối rồi, cậu bé còn nhỏ, mí mắt đang đánh nhau.
Bị Tống Chi Chi đào lên, khuôn mặt nhỏ nhắn có hơi đen.
Tống Chi Chi dùng nước nóng lau mặt lau tóc cho cậu, người ngã trái ngã phải, đến khi thay quần áo bẩn, cậu đã gục đầu chôn ngủ trên vai cô.
Trong lòng Tống Chi Chi mềm mại, cô ôm con trai vào nhà nhét cậu vào trong chăn, thỏa mãn ôm con trai ngủ.
Anh em nam chính chờ cô sửa soạn xong, lúc này mới đi rót nước rửa mặt rửa chân.
Thật ra gia đình bọn họ ở lúc trước không có thói quen như vậy, cũng không cho bọn họ lãng phí nước.
Hai đứa trẻ cũng bẩn.
Lúc này vừa cởi giày, đã có một mùi mồ hôi, trong chân cũng có bùn đất.
Hai đứa nhỏ đỏ mặt nhìn nước bẩn một lát, vội vàng rửa xong đổ đi.
Sợ bị Tống Chi Chi nhìn thấy ghét bỏ bọn họ bẩn thỉu.
Nhưng nghĩ Tiểu Bối cũng giống như bọn họ, cô cũng không chê, trong lòng bọn họ lại có chút an ủi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)