Lâm Nghiệp thấy bác gái Lý đi ra, liền từ sau gốc cây bước tới: "Bác Lý, Tây Tây không bị bắt nạt chứ?"
Bác gái Lý đã xác định nghỉ việc ở trung tâm thương mại nên cũng chẳng muốn nể nang gì nữa. Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của Mộ Tây Tây lúc nãy, bà ấy nói: "Tiểu Lâm à, không phải tôi nói chứ, mắt nhìn người của cậu đúng là không ra làm sao cả." Nói xong liền sải bước rời đi.
Lâm Nghiệp ngơ ngác nhìn theo bóng lưng bác gái Lý.
Trong lòng anh ta vẫn lo lắng khôn nguôi, nhưng trời đã tối muộn, chỉ đành quay người rời đi. Trong lòng tự nhủ ngày mai sẽ lại đến thăm Mộ Tây Tây sau vậy.
*
Trong phòng tắm.
Làn nước nóng dội lên cơ thể săn chắc của người đàn ông. Hạ Vân Đình gột sạch bọt xà phòng trên người, vuốt mặt một cái, sau khi tắt nước thì dùng khăn tắm lau qua loa cơ thể rồi bước ra ngoài.
Anh cầm tuýp thuốc mỡ ngồi xuống ghế, vết sưng đỏ ở đùi trong đã tiêu giảm gần hết. Anh nặn thuốc ra đầu ngón tay, nhẹ nhàng bôi lên chỗ bị thương.
Cô nàng hoa hồ điệp kia, mỗi lần gặp anh là đều sẽ có đụng chạm thân thể. Ở trạm tiếp viện, ở cổng nhà họ Lăng, rồi ngay cả khi anh tìm thấy cô trong con hẻm nhỏ nữa, cô cũng nhào thẳng vào lòng anh.
Trong tâm trí Hạ Vân Đình hiện lên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn đầy mê hoặc của Dịch Nam, cảm giác mềm mại ấm áp trong lòng ngực ngày hôm ấy... Rồi đôi mắt ướt át khi cô nhìn anh, làn da trắng ngần mịn màng, và cả đôi bàn tay thon dài mềm mại từng dán chặt trên đùi anh...
Hạ Vân Đình tức khắc cảm thấy khô nóng vô cùng, khí huyết dồn cả xuống dưới. Cúi đầu nhìn bộ dạng không tiền đồ của chính mình, anh thấp giọng mắng một câu: "Đúng là đồ yêu tinh hại người!"
Quẳng lọ thuốc mỡ vào tủ, Hạ Vân Đình lại quay trở vào phòng tắm.
Tưởng Hách cười nói: "Tôi với cậu sao giống nhau được, tôi là đi tán gẫu với cô em trực ca ở phòng y tế về đấy chứ."
Vài giọt nước mát lạnh bắn lên người Tưởng Hách, anh ta liếc nhìn Hạ Vân Đình bên cạnh: "Sao cậu lại tắm nước lạnh thế này..."
Đột nhiên nhìn thấy gì đó, anh ta cười lớn: "Vân Đình, hỏa khí của cậu xem chừng lớn quá nhỉ!"
Vành tai Hạ Vân Đình tức khắc đỏ bừng, anh dứt khoát tắt nước, vung mạnh chiếc khăn tắm, nước lạnh trên khăn bắn đầy mặt Tưởng Hách.
Tưởng Hách ôm mặt kêu lên: "Lạnh quá! Cái này có gì đâu, bình thường thôi mà. Cậu cũng đến lúc nên tìm đối tượng rồi, đã 25 tuổi đầu rồi còn gì!"
Đến khi Tưởng Hách mở mắt ra nhìn lại, Hạ Vân Đình đã sầm mặt đóng cửa rời đi rồi.
Hiếm khi thấy cậu bạn nối khố thẹn quá hóa giận mà chạy trốn như vậy, Tưởng Hách bật cười thành tiếng. Nhớ lại lúc mình chuyển công tác, mẹ Hạ đã nắm chặt tay anh ta, nhờ vả anh ta quan tâm đến vấn đề cá nhân của Hạ Vân Đình, anh ta lẩm bẩm: "Cái tảng băng lạnh đến cỡ này thì cô gái nào mà thích cho nổi chứ?"
*
Sáng sớm ngày hôm sau, Dịch Nam cùng má Lý đi chợ mua thức ăn, vừa về đến nhà đã bắt đầu bận rộn trong bếp.
Cả gia đình ngồi quanh bàn ăn, Tôn Tố Nguyên mặc chiếc áo sơ mi trắng mua ngày hôm qua, bộ trang phục được phối khéo léo khiến ngũ quan bình thường của bà cũng trở nên thuận mắt hơn nhiều. Lăng Quốc Phong kinh ngạc nhìn vợ: "Bộ đồ này chưa thấy bà mặc bao giờ, mới mua à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

