Lần này, mặt và cổ Lâm Nghiệp đỏ bừng như tôm luộc, suốt quãng đường, tim cứ đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Trịnh Quyên - thím của Lâm Nghiệp, nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt tía tai của cháu trai mình, lại nhìn sang Mộ Tây Tây thanh tú, trên mặt lộ ra nụ cười an ủi. Thằng cháu ngốc của bà cuối cùng cũng tìm được đối tượng rồi!
Sau khi nghe xong câu chuyện đã được Mộ Tây Tây thêm mắm dặm muối, Trịnh Quyên vô cùng tức giận. Cháu dâu tương lai của bà sao có thể bị người ta bắt nạt như thế được! Bà định đến nhà họ Lăng để lý luận giúp cô, nhưng lại bị Mộ Tây Tây khuyên can. Cô gái nhỏ tỏ ra rất hiểu chuyện, nói rằng nhà họ Lăng có ơn nuôi dưỡng mình, không thể quên ơn nghĩa. Trịnh Quyên lại càng thêm yêu quý cô cháu dâu này.
Trịnh Quyên gọi bác gái Lý – người ban ngày đã mắng chửi Tôn Tố Nguyên – ra phê bình một trận, bắt bà ấy phải lập tức cùng Mộ Tây Tây đến nhà họ Lăng xin lỗi ngay.
Trước khi đi, Trịnh Quyên còn trêu chọc, giục hai người nhanh chóng kết hôn. Lâm Nghiệp đỏ mặt nhìn Mộ Tây Tây, còn cô ta thì cúi đầu, ra vẻ thẹn thùng.
Đưa Mộ Tây Tây đến cổng nhà họ Lăng, Lâm Nghiệp lo lắng hỏi: "Tây Tây, có cần anh vào cùng em không?"
Mộ Tây Tây dĩ nhiên sẽ không để anh ta vào. Biết đâu cô ta còn gặp được đối tượng xem mắt có điều kiện tốt hơn thì sao, cô ta không thể để người ta hiểu lầm quan hệ giữa mình và Lâm Nghiệp được.
Cô ta lắc đầu: "Đàn anh, anh về đi, hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé. Để hôm nào em mời anh đi ăn cơm."
Lâm Nghiệp đứng nhìn người trong mộng đi vào cửa, rồi nấp dưới gốc cây gần đó không rời đi, lo lắng mà nhìn về phía ngôi nhà đó.
Bác gái Lý không ngờ người mình đắc tội lại là phu nhân của lãnh đạo lớn, mà con gái nuôi nhà này lại là cháu dâu tương lai của quản lý trung tâm. Bà ấy bước vào trong nhà, gương mặt gượng cười, liên tục cúi đầu xin lỗi Tôn Tố Nguyên – người vẫn đang mặt mày xanh mét.
Giữa những tiếng "Phu nhân", "Quý nhân", "Có mắt không tròng", lòng tự trọng của Tôn Tố Nguyên dần được thỏa mãn. Bà ta bĩu môi, lạnh lùng nói: "Đã biết sai rồi thì bà nghỉ việc đi, chuyện này coi như xong."
"Cái gì?" Không ngờ đã xin lỗi rồi mà vẫn nhận kết cục này, bác gái Lý nhìn sang Mộ Tây Tây. Nhưng đối phương chỉ nhìn bà ấy bằng ánh mắt lạnh lùng, không hề có ý định giúp nói đỡ một lời.
Trong lòng bác gái Lý vô cùng phẫn uất, định nói gì đó thì thấy một cô gái xinh đẹp như tiên giáng trần đi tới, ghé tai nói nhỏ vài câu khiến Tôn Tố Nguyên không ngừng mỉm cười.
Bác gái Lý là người thông minh, biết mình đã đắc tội với cháu dâu của quản lý thì có làm tiếp ở trung tâm thương mại cũng chẳng yên ổn gì. Thấy cô gái này đang giúp mình, bà ấy liên tục cảm ơn. Hai người hẹn nhau sáng mai gặp ở trước cửa tiệm rồi chào tạm biệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
