Tôn Tố Nguyên cười tươi như hoa: "Đúng vậy, là Nam Nam giúp tôi phối đồ đấy, trông cũng được đúng không?"
Lăng Quốc Phong nhìn sang Dịch Nam, thấy cô nở nụ cười ngoan ngoãn. Vốn dĩ ông còn lo lắng vợ mình không thích Nam Nam, nhưng giờ xem ra quan hệ giữa hai người khá tốt nhỉ. Lăng Quốc Phong thấy vậy thì cũng yên lòng, hiếm khi mà lên tiếng khen ngợi vài câu.
Trong lòng Tôn Tố Nguyên vui sướng vô cùng, càng thêm hài lòng với Dịch Nam.
Mộ Tây Tây cúi đầu, siết chặt đôi đũa trong tay. Không ngờ bộ quần áo xấu xí kia qua tay Dịch Nam cải tạo lại hoàn toàn thay đổi dáng vẻ như vậy. Giờ đây công lao đều thuộc về Dịch Nam, còn cô ta bỏ tiền ra mà chẳng nhận được chút tiếng thơm nào hết!
Hôm nay má Lý lại đổi mới thực đơn bằng món cháo rau củ, mọi người ăn rất ngon miệng, không ngớt lời khen ngợi tay nghề của bà ấy.
Ăn xong, Lăng Quốc Phong đến quân khu họp. Tôn Tố Nguyên là quản lý thư viện quân khu, bà mặc bộ quần áo mới, vui vẻ đi làm.
Dịch Nam mang một đĩa trái cây vào phòng cho bà cụ Lăng, rồi quay lại bếp.
"Nam Nam, canh này được rồi đấy, dì giúp cháu múc vào bình giữ nhiệt nhé."
"Có gì mà phải cảm ơn chứ!" Sáng sớm nay Dịch Nam đã giúp má Lý không ít việc.
Tuy khả năng nấu nướng của cô còn kém, nhưng cô đã nếm qua biết bao món ăn hiện đại, những công thức cô chỉ cho má Lý đủ để má Lý trổ tài trong một thời gian dài rồi. Bây giờ má Lý càng nhìn Dịch Nam càng thấy quý mến.
Nhìn bình canh được chuẩn bị tỉ mỉ này, má Lý tò mò hỏi: "Nam Nam, canh này cháu định tặng cho ai thế?"
Dịch Nam vừa xếp bình giữ nhiệt vào túi vải, vừa nói: "Một người bạn ạ. Sức khỏe anh ấykhông tốt, cần bồi bổ cơ thể."
Má Lý gật đầu, không ngờ Nam Nam nhanh như vậy đã có bạn ở đây rồi.
Sắp đến giờ hẹn, Dịch Nam chào tạm biệt má Lý, bắt xe buýt đến tiệm thời trang Tú Lệ.
Bác gái Lý đã đứng chờ sẵn ở cửa, thấy Dịch Nam đi tới liền vội vàng tiến lại: "Đồng chí Dịch, liệu cửa hàng trưởng có đồng ý cho tôi vào làm không?"
Dịch Nam mỉm cười: "Bác gái à, bác có nhiều năm kinh nghiệm bán hàng ở trung tâm thương mại như vậy, chỉ cần để chị ấy thấy được bản lĩnh của bác, cháu tin là sẽ không có vấn đề gì đâu." Nói xong, cô dẫn bác gái Lý đi vào trong.
Trong tiệm lúc này không có khách, sau bàn thu ngân là một chị gái tầm ba mươi tuổi, khuôn mặt thanh tú. Chị mặc một bộ sườn xám cách tân màu đỏ rực, vóc dáng đầy đặn quyến rũ. Lưu Lâm đang đứng bên cạnh rót trà cho chị.
Dịch Nam mỉm cười gật đầu với Lưu Lâm, rồi nhìn chị gái kia mà nói: "Chị chắc hẳn là chị chủ cửa hàng ha, chào chị, em là Dịch Nam."
Vương Dung quan sát cô gái trước mặt, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc vì vẻ ngoài rực rỡ của cô. Xem ra chị Lưu không hề nói quá, quả thực là nhan sắc hơn người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


