Ngoại trừ lúc ăn uống thì có hơi bá đạo một chút, còn lại Vân Giảo lúc nào cũng ngoan ngoãn, hễ cười lên là khiến tim người ta tan chảy.
Thẩm Vân Liên và mấy cậu con trai đi dọc đường gặp ai cũng khoe.
Lúc ra bãi cào nghêu, mấy người phụ nữ túm tụm lại bắt đầu bàn tán về Vân Giảo.
"Tôi sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa thấy đứa bé nào xinh như thế, hèn gì nhà ông Vân Lâm Hải quyết tâm nhận nuôi."
Có người bĩu môi: "Xinh thì làm được cái gì, cũng đâu phải máu mủ ruột rà. Lại còn là con gái, sau này gả đi thì cũng thành con nhà người ta, mất trắng."
Người khác lại không đồng tình: "Tôi thấy thế lại hay. Nhà ông Vân Lâm Hải nhiều con trai quá rồi, có thêm thằng cu nữa cũng chẳng béo bở gì, thà có mụn con gái xinh xắn thế này lại chả cưng như trứng mỏng."
Mấy người trọng nam khinh nữ nghe vậy thì không thèm chấp.
"A a..."
Thẩm Vân Liên địu Vân Giảo trên lưng, cũng như bao người phụ nữ khác trong làng, bà ngồi xổm trên bãi cát để đào nghêu. Trong cát có mấy con ngao, con ốc, đào về là có thêm món ăn cho cả nhà.
Bỗng nhiên nghe thấy đứa bé ngoan ngoãn trên lưng kêu lên, bà vội vàng ôm con vào lòng.
"Con sao thế, đói bụng à?"
"A!"
Vân Giảo cố gắng dùng ngón tay mũm mĩm chưa linh hoạt của mình chỉ về một hướng, miệng a a hai tiếng liên tục.
Ở kia có đồ ngon!
Nhưng mắt cô bé lại dán chặt vào con ngao trên tay Thẩm Vân Liên. Cái vỏ sò bé tí này cô bé chưa ăn bao giờ, không biết có ngon không nhỉ?
Thẩm Vân Liên cười yêu chiều, chấm nhẹ lên mũi con: "Cái này con chưa ăn được đâu."
"A!"
Và rồi, bà nhìn thấy dưới tảng đá ngầm có một con gì đó dài ngoằng như con rắn đang uốn éo định chui vào khe đá.
Bà một tay ôm chặt Vân Giảo, tay kia nhanh như chớp túm lấy đuôi con vật đó.
Trơn quá! Bà phải chộp mấy lần mới lôi được cái gã trơn tuột ấy ra, quăng mạnh lên bãi cát.
Nhìn rõ con vật, lòng Thẩm Vân Liên nóng rực lên vì sung sướng.
"Trời ơi, là cá chình biển! Con này ít nhất cũng phải năm, sáu cân."
Sợ nó sổng mất, Thẩm Vân Liên ném con cá chình lên cát rồi một tay bế con, lao tới dùng chân dẫm chặt lên mình con cá.
Bà không dám dùng tay bắt, loại này cắn người dữ lắm.
Sau đó, bà kéo cái xô nằm ngang xuống đất, dùng chân đá con cá chình vào trong thùng.
Thẩm Vân Liên cười tít mắt, không kìm được quay sang thơm chụt vào má phúng phính của Vân Giảo.
"Giảo Giảo, con đúng là thần tài nhỏ của mẹ, con cá chình này bán được khối tiền đấy!"
Vân Giảo híp mắt cười, nở nụ cười móm vì chưa mọc chiếc răng nào.
Vân Tiểu Ngũ gọi với lại: "Mẹ làm gì ở đó thế? Em còn bé đừng để dính nước biển, cảm lạnh đấy."
Mới bảy tuổi đầu mà cậu bé lo xa y như ông cụ non.
Thẩm Vân Liên đang vui nên chẳng chấp nhặt lời con trai.
"Lại đây mà xem, Giảo Giảo nhà mình đúng là ngôi sao may mắn, không nhờ em nó thì mẹ không thấy con cá chình này đâu."
"Oa!"
Mấy anh em nhà họ Vân nhìn thấy con cá chình to tướng thì sướng rơn.
"Đi đi đi, mẹ ơi mình mang đi bán nhanh kẻo nó chết mất."
Cả đoàn người vội vàng đi về phía điểm thu mua hải sản.
Điểm thu mua trong thôn là do tư nhân mở, chủ là con trai út của bác họ ông nội Vân, tính ra cũng có chút dây mơ rễ má với nhà họ Vân.
"Chị dâu bắt được đồ tốt gì thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)