Sau khi đã cẩn thận xác nhận lại là hoàn toàn không có nhà nào quanh vùng bị thất lạc con cái, người nhà ông Vân vậy mà lại đưa ra quyết định nhận nuôi đứa bé ấy luôn.
Chuyện này xảy ra đúng là đã gây chấn động cho khắp cả cái thôn Bạch Long rộng lớn.
"Nghe người ta bảo đứa bé nhặt về đấy là con gái đấy. Cái nhà đấy không biết là đang suy nghĩ cái gì trong đầu nữa, đã nghèo kiết xác ra rồi mà còn rước thêm cái thứ vit giời về nhà để nuôi."
"Tôi cũng thấy dạo này mấy thằng cu nhà họ Vân ngày nào cũng tay xách đồ sang bên nhà chú Xuyến để đổi lấy sữa dê đấy."
Tính cho đến ngày hôm nay thì cô bé đã được người ta nhặt về ngôi nhà này tròn một tháng trời rồi.
Vân Giảo cũng đã lờ mờ nhận ra và hiểu được cái hoàn cảnh hiện tại của bản thân mình lúc này.
Cô bé vốn từ một Giao nhân sinh sống nơi biển sâu thăm thẳm bỗng nhiên lại biến thành con người, mà oái oăm thay lại còn là một em bé sơ sinh đỏ hỏn nữa chứ.
Đang từ một sinh vật biển rộng lớn được tự do tự tại bơi lội, đùng một cái lại biến thành sinh vật sống trên cạn, kể ra trong lòng cũng thấy có chút khó ở vô cùng.
Loài Giao nhân vốn dĩ đã có cái năng khiếu về ngôn ngữ bẩm sinh từ bé, tuy rằng cho đến bây giờ vẫn chưa thể hiểu được trọn vẹn hết những lời mọi người xung quanh nói, thế nhưng cô bé đã kịp ghi nhớ hết mặt mũi của từng thành viên trong cái gia đình nhà họ Vân này rồi.
Thế hệ trẻ nhỏ trong cái nhà này tổng cộng có tới chín đứa, mà đứa nào đứa nấy toàn là đực rựa với nhau.
Người đứng đầu lớn tuổi nhất trong nhà là ông bà nội Vân, dưới tay ông bà thì có hai người con trai lần lượt là bác cả Vân Lâm Hải và người chú út Vân Lâm Hà.
Vợ của bác cả Vân Lâm Hải chính là Thẩm Vân Liên, hai người họ đồng lòng sinh được tất cả năm người con trai, trong đó bốn đứa anh đầu tiên lại chính là hai cặp sinh đôi.
Còn vợ của chú út Vân Lâm Hà là Vương Mai, cũng xuất sắc sinh được bốn người con trai, và đặc biệt là cũng toàn bộ đều là sinh đôi hết cả.
Cái gen sinh đôi kỳ diệu của cái gia đình này quả thực đã nổi tiếng lẫy lừng khắp cái thôn Bạch Long từ lâu rồi.
Vân Giảo tuy rằng chỉ là một đứa trẻ được nhặt ngoài đường về nuôi, thế nhưng lại được cả gia đình cưng chiều nâng niu chẳng khác nào trứng mỏng trong tay.
Dù cho hoàn cảnh cái nhà này có nghèo đến mức thân hình ai nấy cũng đều gầy gò ốm yếu, quần áo mặc trên người thì vá chằng vá đụp chẳng khác gì bang hội ăn mày, thế nhưng ngày nào người lớn cũng đều cố gắng lo lắng cho bằng đủ lượng sữa dê tươi cho cô bé uống.
Khổ một nỗi là bản thân Vân Giảo lại thèm thuồng mấy cái món cơm canh nóng hổi thơm phức của người lớn hơn nhiều, nhưng ngặt vì cái phận làm em bé sơ sinh còn chưa mọc nổi một chiếc răng nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



