"Ngoan nào, chúng mình không uống cái thứ này nữa nhé, đợi thêm một tí tẹo nữa là có sữa dê thơm ngon về rồi."
Vân Giảo cất tiếng a a nho nhỏ mấy tiếng liên tục, hai đôi tay mềm oặt ôm chặt lấy cái bát đã cạn sạch đáy nhất quyết không chịu buông ra.
Người ta vẫn còn muốn uống nữa cơ mà!
Cái bộ dạng trông thì rõ ràng là đang cố tỏ ra hung hăng, thế nhưng lại khiến người ta cảm thấy đáng yêu vô cùng tận.
Cả nhà họ Vân nhìn thấy cảnh tượng thế thì lập tức bật cười ồ lên đầy thích thú.
"Cái sức cũng khỏe ghê cơ chứ." Bà cụ Vân chính là người cảm thấy vui vẻ nhất trong lòng, con nít có sức khỏe, lại còn ham ăn uống như thế này thì chứng tỏ là đứa bé rất khỏe mạnh bình an.
Vân Giảo hoàn toàn chẳng hiểu nổi những người xung quanh đang nói với nhau điều gì, chỉ biết dùng hết sức giữ khư khư lấy cái bát theo phản xạ tự nhiên của bản năng, hai mắt mở to hết cỡ nhìn chòng chọc không rời vào đồ ăn trước mặt.
"Con gái ngoan của bố, mau uống chút sữa dê cho ấm bụng nào." Vân Lâm Hải đã nhanh chóng mang sữa dê từ bên nhà xóm về đến nơi, lại còn vô cùng cẩn thận đem hâm nóng lại cho vừa miệng.
Mùi gì mà thơm ngào ngạt quá đi mất! Cô bé lập tức buông tay vứt thẳng cái bát rỗng tuếch sang một bên ngay tức khắc.
Dòng sữa dê ấm nóng ngọt ngào bắt đầu chảy từ từ vào bên trong khoang miệng, Vân Giảo vội vã há miệng nuốt lấy nuốt để ừng ực.
Cái miệng nhỏ xíu còn chưa mọc cái răng nào ngậm chặt lấy chiếc thìa nhỏ. Cô bé còn tò mò đến mức muốn nếm thử xem cái thìa này rốt cuộc có mùi vị ra sao, ngặt nỗi cái nướu răng còn non nớt trơn tuột nên chẳng thể nào cắn giữ nổi.
Thôi thì đành bỏ đi vậy, tiếp tục tập trung uống cái thứ nước màu trắng đục thơm tho kia thì hơn.
Trẻ sơ sinh ngoài chuyện ăn rồi lại ngủ ra thì cũng chẳng còn biết làm cái gì khác, thế nên mọi chuyện ăn uống cho đến thay tã lót hằng ngày đều do một tay người nhà họ Vân lo liệu hết.
Vân Giảo vốn là Giao nhân, tầm tuổi nhỏ xíu này thì cũng đừng mong cô bé biết đến khái niệm xấu hổ là cái gì.
Và rồi cuối cùng thì Vân Giảo cũng đã chính thức được giữ lại trong ngôi nhà này.
Gia đình nhà họ Vân tuy rằng nghèo đến mức rớt mồng tơi, thế nhưng ai nấy đều cố gắng hết sức mình để chăm sóc cho cô bé một cách trọn vẹn nhất.
Chẳng mấy chốc sau đó, khắp cả cái thôn Bạch Long ai nấy đều đã nghe râm ran chuyện nhà ông Vân Tường Lâm vừa mới nhặt được một đứa trẻ con còn đỏ hỏn về nuôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)