"Anh Năm ơi, vẫn còn nữa này, ngay ở đây cũng có tôm hùm bông này!" Tiếng cười vui sướng của anh Bảy vang lên vô cùng rạng rỡ, chỉ cần chao tay vồ lấy một cái là cậu đã nhanh gọn bắt ngay được một con tôm hùm bông to béo.
"Anh ơi, phía bên này cũng có này."
Chỉ trong một thoáng chốc ngắn ngủi, mấy anh em nhà họ Vân sung sướng đến mức muốn phát điên lên được, hí hửng thi nhau bắt từng con tôm hùm bông cho gọn vào trong xô. Vân Giảo thấy thế cũng lăng xăng chạy lại bắt cùng các anh.
Ba người họ cùng nhau thu hoạch, nếu tính thêm cả con tôm mà cô bé đã tự tay bắt được lúc nãy nữa, thì tổng cộng gia đình đã sở hữu tới năm con tôm hùm bông tươi rói.
"Ha ha ha... Cả nhà mình lần này phát tài to rồi!"
Mọi người ai nấy đều cười toe toét hở cả lợi ra ngoài. Vân Giảo thấy các anh vui vẻ thì cũng vui lây, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh nheo lại cong cong thành hình bán nguyệt, nhìn trông vô cùng đáng yêu.
"Đi thôi đi thôi, chúng ta cứ tiếp tục đi thẳng về phía trước xem thử còn loại hải sản nào khác nữa không."
Cả nhóm lại dắt nhau đi tiếp, mấy vũng nước phía trước thì hoàn toàn trống trơn chẳng có gì, thế nhưng khi tiến đến vũng nước sâu nằm tận bên trong cùng thì tai lại nghe thấy có tiếng động xào xạc.
"Cái gì ở dưới đó thế nhỉ? Không lẽ lại là tôm hùm bông nữa à?" Anh Bảy sốt ruột vội vàng cất tiếng hỏi.
Giọng nói non nớt ngọt ngào của cô bé lập tức vang lên: "Không phải đâu ạ, ở dưới là hai con cá cơ."
"Giảo Giảo, em tận mắt nhìn thấy sao?"
Cô bé liền gật đầu cái rụp vô cùng dứt khoát: "Dạ đúng rồi, em nhìn thấy mà."
"Oa... Giảo Giảo ơi, em không phải là tiểu tiên nữ do Long Vương đích thân phái xuống nhà chúng ta thật đấy chứ."
"Em gái của anh giỏi quá đi mất, dẫn cả nhà đi tìm được toàn là mẻ lớn thôi!"
Anh Năm vội vàng nắm lấy bàn tay nho nhỏ của em gái: "Thôi đừng đứng đấy nói linh tinh nữa, chúng ta mau mau qua bên đó xem rốt cuộc là loại cá gì đi."
Đến nơi cúi đầu nhìn xuống, màu sắc của con cá nằm trong vũng nước trông vô cùng rực rỡ, cho dù bên trong hang đá tối om om thì vẫn có thể lờ mờ nhìn ra được hình dáng của nó.
Anh Bảy liền reo lên đầy thích thú: "Là một con cá có màu đỏ này!"
"Màu đỏ sao? Liệu là cá hồng, cá phèn hay là cá trác đây nhỉ?"
Liên tiếp đoán mò ra vài ba loại cá lớn hay gặp, anh Năm cười ha hả rồi lên tiếng: "Chẳng lẽ số nhà mình hôm nay đỏ đến mức gặp được hẳn cá mú đỏ sao?"
Cô bé lại đưa cái tay nhỏ xíu chỉ xuống vũng nước: "Vẫn còn một con nữa."
Nằm sâu bên trong vẫn còn một con cá to đùng màu nâu trầm, màu sắc của nó không hề sặc sỡ và gây sự chú ý nổi bật như con cá mú đỏ lúc nãy, lại thêm tính lẩn khuất giữa đám đá ngầm dưới đáy vũng nước nên nếu như không chú ý quan sát thật kỹ thì căn bản chẳng thể nào nhìn thấy được.
"Hình như con này là cá mú cọp thì phải."
Anh Năm lập tức xắn cao tay áo lên: "Để đó cho anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)