Từ lúc Bùi Điềm Điềm rời đi, cậu ta cũng chưa làm chuyện gì khiến người ta chán ghét.
Chính mình cũng không nên xấu xa như vậy, xa lánh cậu ta.
Dù sao thì Tiểu Bảo có bố mẹ thương, nhưng Bùi Quý Xuyên thì không.
Đã đủ đáng thương rồi.
(Bùi Quý Xuyên: ... Tôi cảm ơn cậu)
"Đi rửa tay rồi ăn cơm." Tống Ngôn Chi bảo hai đứa nhỏ đi rửa tay, sau đó nhìn về phía Bùi Duật Sâm.
Mặc dù rất nhiều hiểu lầm đã được xóa bỏ nhưng cô vẫn không thể vượt qua rào cản trong lòng để tha thứ cho anh ta. Đã bao nhiêu lần giữa đêm cô mơ thấy mình và Tiểu Bảo chết một cách bi thảm, làm sao kiếp này cô có thể tin tưởng người đàn ông này được nữa
Nhưng có lẽ vì phần lớn những hiểu lầm trước đó đã được xóa bỏ, hiện tại khi Tống Ngôn Chi đối mặt với Bùi Duật Sâm, cô đã mất đi vẻ thờ ơ trước đó. Trước kia cô từng oán hận Bùi Duật Sâm, là bởi vì anh đã nhắm mắt làm ngơ, mới có thể khiến cho cuộc sống của cô và Tiểu Bảo trở nên khó khăn.
Nhưng bây giờ đã biết tất cả chỉ là hiểu lầm chứ không phải lỗi của anh ta.
Hơn nữa, trước đây chính cô cũng là người nhu nhược, không thể phản kháng mẹ chồng.
Vì thế cũng không phải chỉ có mình anh có lỗi.
Những chuyện này, cô không cần phải đổ lỗi cho bất cứ ai.
Nếu như cuối cùng Bùi Duật Sâm vẫn lựa chọn Chu Xảo thì Tống Ngôn Chi cũng không quan tâm.
Chỉ cần hiện tại cô và con trai sống tốt, điều đó quan trọng hơn bất cứ chuyện gì khác.
"Tóc của Tiểu Bảo đã hơi dài, đợi lát nữa ăn cơm xong, mẹ phải sửa lại giúp con."
Bùi Duật Sâm ngước mắt lên nhìn cô:"Để anh cắt cho thằng bé."
Tống Ngôn Chi cũng không nói nhiều, cô đi vào bếp bưng đồ ăn ra.
Hiện tại Bùi Duật Sâm đã trở về, tất cả tiền đều ở chỗ cô. Sau khi trải qua cuộc sống tằn tiện ở kiếp trước, cuối cùng lại để người khác hưởng lợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)