***
Tiểu Bảo vừa ra khỏi cửa liền chạy nhanh sang nhà họ Lý bên cạnh tìm Lý Thiết Trụ để khoe kiểu tóc và đôi giày mới.
"Cậu nhìn này, đây gọi là giày thể thao, có thể đá bóng thoải mái."
"Khi tôi bước đi nó còn phát sáng. Tôi đi cho cậu xem này.”
Tiểu Bảo đi tới đi lui trước mặt Lý Thiết Trụ, nhìn đế giày của cậu bé phát sáng, khiến Tiểu Thiết Trụ mở to mắt.
Cậu bé lập tức chạy về nhà gọi bà nội: “Bà ơi, giày của Tiểu Bảo có thể phát sáng, cháu cũng muốn đôi giày thể thao phát sáng.”
Bà Lý đang may quần áo, nghe vậy lập tức khuôn mặt cứng lại: “Bà thấy cháu giống đôi giày thể thao phát sáng rồi đấy.”
Đúng lúc này, ông Lý từ bên ngoài trở về.
“Tống Ngôn Chi những năm này cũng coi là khổ tận cam lai."
“Đúng vậy, vốn dĩ tôi còn lo lắng hai đứa trẻ kia tới đây, hai vợ chồng sẽ xảy ra cãi vã, nhưng không ngờ Tống Ngôn Chi đã xử lý thỏa đáng, không để cho người ta tìm được điểm gì để chỉ trích.”
“Trong khu nhà của chúng ta có ai giống cô ấy? Nếu đổi lại là phụ nữ nhà khác đã sớm làm ầm ĩ lên rồi, ôi, cũng cả đều là vì Tiểu Bảo, nếu không sẽ không có người phụ nữ nào đồng ý nuôi con của người khác. "
Bà Lý thở dài một tiếng, cảm thấy có chút thương xót Tống Ngôn Chi.
Nhìn bề ngoài, mọi thứ đối với cô đều có vẻ ổn nhưng ai có thể biết được trong lòng cô đang cảm thấy thế nào.
"Nhưng bây giờ Tiểu Bảo quả thực đã sáng sủa hơn nhiều. Ông xem quần áo mới và giày mới của thằng bé kìa, thời trang thật đấy, cháu trai của ông ngày nào cũng la hét đòi tôi mua cho thằng bé.”
Ông Lý cười lớn, lúc này hai đứa trẻ chạy tới, ông ấy lấy ra hai viên kẹo đưa cho bọn họ. “Hôm nay nhà Tiểu Bảo có khách à?”
Tiểu Bảo cầm kẹo, mơ màng nhìn ông ấy.
Bà Lý lại tò mò hỏi: "Có khách sao? Là ai thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
