"Nhưng bây giờ, chúng ta cùng nhau sống hạnh phúc, được không?"
Cổ họng Tống Ngôn Chi có chút nghẹn lại.
“Anh cảm thấy chúng ta có thể sống hạnh phúc sao?”
Bùi Duật Sâm khó hiểu.
"Sao em lại nói như vậy?"
"Em đã nhìn thấy hết, anh đã lén lút tặng quà cho Bùi Quý Xuyên."
Nói xong cô còn bổ sung thêm một câu: “Tiểu Bảo cũng nhìn thấy.”
Bùi Duật Sâm ngừng lại, đến lúc phản ứng lại mới nhận ra có gì đó không đúng: "Em đang nói gì vậy? Anh tặng quà cho Quý Xuyên khi nào?"
Bản thân anh cũng không phải là kiểu người biết chiều lòng trẻ con. Mẫu máy bay mô hình anh tặng cho Tiểu Bảo là do anh mang về từ quân khu phía Tây, nó là độc nhất vô nhị trên thế giới.
Cho nên anh mới có thể tặng cho Tiểu Bảo.
Bùi Quý Xuyên là anh nhận nuôi, Bùi Duật Sâm sẽ sẵn lòng nuôi dưỡng cậu bé lớn lên, nhưng những thứ khác anh không cho được.
Anh sẽ không cố gắng đi lấy lòng bất cứ ai.
Đừng nói là còn phải lén lút.
Hy vọng có thể nhìn thấy một chút cảm xúc tội lỗi trên khuôn mặt anh .
Nhưng không hề có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
