Hai đứa trẻ đã đi ngủ rồi, trên bàn còn có bài tập về nhà của hai người.
Khi cô tập thể dục, không cho người khác quấy rầy, cho nên sau khi làm xong bài tập, cô yêu cầu bọn trẻ để lên bàn, mình sẽ kiểm tra sau.
Nếu như làm tốt, cô ấy sẽ vẽ một bông hoa nhỏ màu đỏ lên đó.
Những nơi làm không tốt cũng sẽ được đánh dấu.
Lúc đầu cô chỉ vẽ cho Tiểu Bảo.
Không biết khi nào Bùi Quý Xuyên nhìn thấy, cậu bé cũng học theo lén đặt bài tập của mình lên bàn, rồi mới đi ngủ.
Có lần cô dậy sớm, nhìn thấy cậu đang đứng trước bàn, có chút thất vọng nhìn bài tập về nhà của mình.
Tống Ngôn Chi đoán rằng có lẽ cậu bé đang buồn bực khi nhìn thấy bài tập về nhà của Tiểu Bảo nhận được bông hoa nhỏ màu đỏ, nhưng cậu bé lại không nhận được.
Trẻ con chính là như vậy.
Thấy người khác có thứ gì là cũng muốn có được.
Nhưng thật buồn cười khi càng ít quan tâm đến đứa trẻ, đứa trẻ lại càng cố gắng, cảng để ý đứa trẻ lại càng cảm thấy phiền phức.
Tống Ngôn Chi trầm mặc một hồi, đọc xong bài tập của hai đứa nhỏ, bọn họ đều viết rất tốt.
Bùi Quý Xuyên chưa bao giờ luyện chữ, nhưng Tống Ngôn Chi có thể nhìn ra được cậu bé rất nghiêm túc.
Từng chữ đều là cẩn thận từng nét một, yêu cầu hoàn hảo tuyệt đối.
Tiểu Bảo thì ngược lại, những chỗ cô chỉ ra, đứa nhỏ này mới sửa đổi.
Cô xem xong không có biểu cảm gì, chỉ tuỳ ý cầm bút phác họa vài nét, kỹ năng vẽ tranh của Tống Ngôn Chi rất cao, bởi vì kiếp trước Bùi Điềm Điềm từ nhỏ đã muốn học mọi thứ, cho nên cô đã đích thân dạy dỗ, trông chừng cô bé học piano và vẽ tranh.
Luyện tập yoga xong, toàn bộ cơ thể cảm thấy sảng khoái.
Cô đi tắm rửa một chút, lúc đi ra, khuôn mặt còn mang theo vết ửng đỏ.
Tống Ngôn Chi lấy ra mấy sản phẩm chăm sóc da đã mua, thoa lên mặt, cổ và hai tay.
Tóc cô mềm mại hơn trước rất nhiều. Cô đã cắt bỏ hết phần tóc xấu trước đó, mặc dù vẫn tóc vẫn còn ngắn, nhưng không còn xơ rối nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)